tôi không làm người nữa (hoàn)

Tôi không làm người nữa.

tác giả: Tửu Hỉ.

thể loại: đam mỹ, tương lai, xuyên không, ngọt sủng, 1×1, trùng tộc, HE.

tình trạng bản raw: hoàn thành.

tình trạng bạn edit: hoàn thành.

editor: huyền thu.

Văn án.

Vì muốn hoàn thành bản thảo đúng hạn mà chết bất ngờ, Cố Hoài vừa mở mắt liền xuyên qua một nơi không cùng chủng tộc với mình.

Chủng tộc này tàn bạo ác nghiệt, người trong tinh tế lo sợ tránh xa.

Làm vương mới ra đời của chủng tộc này, hắn phải đối mặt với nhóm trưởng bối coi hắn như đứa nhỏ cần bảo vệ, Cố Hoài tỏ vẻ hắn thật rất áp lực.

*hằng ngày, sủng văn, toàn bộ chủng tộc đều sủng vương vô nguyên tắc.

*là mở rộng thế giới trong văn cũ.

Từ khóa tìm kiếm: diễn viên: Cố Hoài/ vai phụ: Alvis/ cái khác

Giới thiệu tác phẩm:

Vì muốn hoàn thành bản thảo đúng hạn mà chết đột ngột, Cố Hoài mở mắt liền xuyên tới một nơi không cùng chủng tộc với mình.

Chủng tộc này tàn bào ác nghiệt, người trong tinh tế lo sợ tránh còn không kịp.

Làm vương mới sinh của chủng tộc này, Cố Hoài phải đối mắt với một đám trưởng bối coi hắn như là con nít cần bảo vệ.

Trong tâm trạng áp lực, cuộc sống hằng ngày làm vương và được cả đám người sủng ái bắt đầu.

Đề tài bài này mới, tiết tấu mau, cốt truyện tinh tế và sinh động, khắc họa nhân vật rất thú vị.

Văn phong của tác giả thể hiện tự lực tự cường, sử dụng cách hành văn uyển chuyển để vẽ nên một thế giới tinh tế hoa lệ và huyền bí, khắc họa những chi tiết khác rõ ràng sinh động.

đọc online: tôi không làm người nữa

thông báo chuyển nhà lần hai

chào mọi người, mình muốn thông báo với các bạn thêm một lần nữa là truyện tức phụ ngận hung tàn của mình ở bên nhà mới huyenthunv.com đã chính thức hoàn thành, mình rất mong các bạn sẽ vào đọc truyện ủng hộ mình nha. Mà giờ mình đã chuyển nhà mới rồi nên mình sẽ không đăng truyện trên nhà này nữa nên các bạn đã follow nhà này của mình thì chuyển sang nhà mới follow giúp mình nha. cảm ơn mọi người rất nhiều.

thông báo chuyển nhà

xin chào các bạn, hôm nay mình có một thông báo nhỏ nhỏ. chuyện là mình vừa mới xây dựng một ngôi nhà mới cho nên mình sẽ dời truyện tức phụ ngận hung tàn sang ngôi nhà mới đó. Và bắt đầu từ hôm nay mình sẽ đăng truyện của mình sang ngôi nhà mới đó, nên mình rất mong các bạn sẽ ghé thăm nhà của mình. cảm ơn mọi người nhà. à mình sẽ để link truyện tức phụ ngận hung tàn ở nhà mới của mình ở bên dưới nhà. các bạn nhớ ghé đọc nhẹ.

link truyện tức phụ ngận hung tàn ở nhà mới: link

chương38

Ngô Tử Lâm ngửng cổ lên gọi, Lâm Phàm theo ánh mắt Ngô Tử Lâm nhìn lại, chính là hắn cũng không thấy người kia trả lời, hơn nữa người vừa rồi đứng ở xa xa cũng xoay người rời đi, cũng không đáp lại Ngô Tử Lâm.

“Ngô đại ca sao lại vậy, đại ca ngươi ở nơi nào, những người đó sao lại đi vào.” Vẻ mặt Lâm Phàm nghi hoặc nói.

Ngô Tử Lâm nghe Lâm Phàm hỏi liền bớt thời gian trả lời: “Không có ai cả, ca ta không có đi ra, ta hướng thuyền của ca ta gọi thôi, thuyền của ca ta xuất hiện ở trong này, khẳng định là trở về tìm ta….” Nói còn chưa xong, Ngô Tử Lâm liền lớn tiếng gọi, nhưng mà Giang Môn quá rộng, thanh âm của Ngô Tử Lâm dễ dàng bị gió cuốn đi.

Hắn nhìn thuyền con qua lại, hắn nhìn thấy đều là thuyền bình thường, căn bản nhìn không ra có chiếc nào đặc biệt. Lâm Phàm mở miệng hỏi: “Thuyền nào của đại ca ngươi, mau nói cho ta biết, ta cùng với ngươi gọi.”

“Là cái kia, cái kia, cái mà đầu thuyền có gắn một chữ vệ, đại ca của ta gọi là Ngô Tử Vệ, tất cả thuyền của đại ca đều có một lá cờ như vậy.” Ngô Tử Lâm vừa nói vừa chỉ về chiếc thuyền có chữ Vệ ở xa xa.

Lâm Phàm nhìn thấy một chiếc thuyền so với thuyền cỡ trung lớn hơn rất nhiều, nhưng so với thuyền lớn thì nhỏ hơn một chút, lúc này đang di chuyển về hướng này, người kéo thuyền ở xa xa giống như một điểm nhỏ, chỉ có thể hơi hơi nghe được âm thanh hô lớn ở phía xa.

“Ngô đại ca ngươi gọi như vậy là khẳng định là không được, người kia biết đại ca ngươi ở trong thuyền, nhưng căn bản lại không để ý tới ngươi, Ngô Tử Vệ ngươi lăn ra đây cho ta, lăn ra đây, lăn ra đây…”Lâm Phàm đột nhiên đưa tay lên miệng tạo thành một cái loa, sau đó hướng núi đối diện hô to lên, một âm lại một âm lanh quanh ở trên mặt sông, thanh âm này ít nhất có thể truyền đi năm dặm.”

Ban đầu chiếc thuyền kia không để ý đến bên này, nhiều nhất chỉ liếc mắt Ngô Tử Lâm gọi đại ca, tiếp theo thuyền viên tiếp tục viêc trong tay, lúc này nghe được thanh âm Lâm Phàm gọi ầm ĩ, cơ hồ muốn vỡ tổ liền hướng tới lâu thuyền vội chạy đi, đại lão bản bị người mắng, bọn họ phải đi báo cáo.

Lâm Phàm nhìn thoáng qua Ngô Tử Lâm trợn mắt há hốc mồm nói:  “Ngươi xem, ngươi vừa rồi dùng sức thì có lợi ích gì, ta gọi như vậy, hiện tại bọn họ sẽ dùng tốc độ nhanh nhất để đi báo cáo với đại ca ngươi.”

“Tiểu tử ngươi, thật thông minh, tuy rằng ta không thích ngươi gọi ca ca ta như vậy, nhưng là ca ta thật sự đi ra.” Ngô Tử Lâm nhìn thuyền lâu xa xa, lại huy động cánh tay lên, hy vọng ca hắn có thể chú ý tới hắn.

Lại nói, Ngô Tử Vệ vừa rồi ngồi ở trong phòng, quản sự đứng ở bên người hắn, hắn đột nhiên thì thầm nói: “Vừa rồi ta hình như nghe thấy Tử Lâm gọi ca.”

“Thiếu gia ngài là quá tưởng niệm, nên minh sinh ra ảo giác, nơi này là ở trên sông, tiểu thiếu gia sao có thể ở tại nơi này gọi ngài?” ngay khi quản sự nói xong bên ngoài liền truyền đến thanh âm quanh quẩn, Ngô Tử Vệ nghe liền sửng sốt, ánh mắt hắn hiện lên vui mừng, vừa rồi nhất định không phải là nghe lầm, đệ đệ nhất định còn sống, đây là thân nhân duy nhất trên thế giới  này của hắn.

Ngay khi trên mặt quản sự xuất hiện kinh hỉ, thuyên viên bên ngoài liền vọt vào, báo cáo ông chủ bên ngoài có người hướng đến thuyền bọn họ gọi loạn, hỏi Ngô Tử Vệ có muốn nhìn hay không?

Lúc này tự nhiên là không cần thuyền viên nói, Ngô Tử Vệ lập tức đứng lên đi ra ngoài, khi hắn đi đến mép thuyền, liền nhìn thấy ở phía xa có người đang phất tay với bọn họ, bởi vì quá xa không thấy rõ dung mạo, nhưng tiếng gọi đại ca quen thuốc tiêu tán trong gió, lại giống như là mật ngọt tiến vào nội tâm, đệ đệ quả thực còn sống.

Một giọt nước mắt bị cơn gió thổi đi, Ngô Tử Vệ lập tức mệnh lệnh nói: “chuyển hướng của thuyền chạy về phía chiếc thuyền đối diện, kêu người chèo thuyền buông tay, trước là vẫn đến thành Nam Tường, không, nói với bọn họ cho gấp đôi tiền vận chuyển, hôm nay những người ở trên thuyền đều cho gấp đôi tiền công, Trần thúc ngươi đi làm đi, đệ đệ thật sự còn sống.”

Ngô Tử Vệ sau khi mệnh lệnh xong, lập tức hướng đệ đệ vẫy vẫy một cánh tay, đồng thời gọi: “Tử Lâm ngươi từ từ, đại ca rất nhanh liền đuổi theo ngươi, thật tốt quá thật tốt quá, ngươi thật sự còn sống.

Lúc này Ngô Tử Vệ thực sự là vui mừng mà khóc, đồng thời đối với tiểu tử gọi hắn cũng thực tò mò, thời điểm đệ đệ gọi đại ca trong lòng hắn liền cảm ứng, nhưng là không thể xác định, nhưng khi âm thanh gọi hắn lăn ra đây xuất  hiện, Ngô Tử Vệ nhanh chóng xác định đệ đệ còn sống. Tiểu tử kia thật sự rất thông minh, biết gọi như vậy sẽ khiến mọi người trên thuyền này chú ý, xem ra đệ đệ rốt cục là đã kết giao được một bằng hữu nhân tài. Đối với trước đây đệ đệ kết giao với đám bạn ăn chơi kỳ thật Ngô Tử Vệ có ý kiến rất lớn, nhưng là người đang trong thời kì phản nghịch, Ngô Tử Lâm cho tới bây giờ cũng không nghe lời đại ca hắn nói.

Triệu Hàm ở trong khoang thuyền nghỉ ngơi bị tiếng gọi của Lâm Phàm làm cho kinh hách, thanh âm của Ngô Tử Lâm gọi Triệu Hàm không thể nhận ra được, nhưng thanh âm của Lâm Phàm vừa ra khỏi miệng Triệu Hàm liền nhận ra được. Bọn họ vừa mới rời khỏi địa phương quen thuộc, Phàm tử nếu đắc tội người khác thì thật phiền toái, dù sao hiện giờ bọn họ vẫn chưa có căn cơ.

Triệu Hàm đưa Tử An cho Ngô bá trông, hắn lập tức từ trong khoang thuyền đi ra, trong lòng cầu nguyện Lâm Phàm ngàn vạn lần đừng gặp rắc rối, đối với Triệu Hàm mà nói, Lâm Phàm giống như đứa nhỏ, trước kia tính tình trẻ con, gần đây thì trưởng thành hơn một chút, nhưng sau khi phát sinh chuyện khủng bố như vậy, Triệu Hàm đối với trạng thái của Lâm Phàm rất là lo lắng.

“Phàm tử các ngươi đang làm cái gì, vừa rôi là ngươi gọi ai,”            Triệu Hàm nhìn Lâm Phàm cùng Ngô Tử Lầm đứng ở mép thuyền hỏi.

Lâm Phàm nhìn về phía Triệu Hàm lập tức nói: “Ngươi sao lại đi ra, hai  ngày này ngươi cũng mệt mỏi rồi nên nghỉ ngơi nhiều một chút, Ngô đại ca nhìn thấy thuyền của đại ca hắn, ta hỗ trợ gọi một tiếng, thuyền bọn họ phải quay đầu, thế nhưng dòng nước hiện tại rất mạnh hẳn là không có cách nào lên thuyền,  phải chờ tới nơi dòng nước chảy nhẹ nhàng thì mới được.”

Ngô Tử Lâm gật gật đầu nói: “Phàm tử nói đúng, Triệu Hàm ngươi đừng lo lắng, có ta ở đây Lâm Phàm sẽ không gặp rắc rối, ngươi an tâm đi nghỉ ngơi đi, đợi đến khi thuyền của đại ta tới đây ta sẽ mang các ngươi sang thuyền của đại ca ta. Đúng rồi Phàm tử ngươi vào khoang thuyền tìm ông chủ cho ta, ta phải cùng bọn họ nói một tiếng.”

“Không cần đi, tiếng gọi kia của các ngươi đến là kẻ điếc còn có thể nghe được, đợi đến khu vực an toàn ta sẽ đưa nhóm các người qua, ta đã muốn cùng Ngô lão đại so vài chiêu.” Chủ thuyền sau khi nghe động tĩnh cũng liền đi lại nói.

Đại ca Ngô Tử Lâm là Ngô Tử Vệ, Ngô lão đại ở những người kinh doanh đường thủy không ai là không biết, không ai là không hiểu, hắn nghe lời nói của Ngô Tử Lâm cũng nửa tin nửa ngờ, chuẩn bị đưa tiểu tử này đến trước mặt Ngô Tử Vệ, nhưng không nghĩ đến nửa đường đã gặp Ngô Tử Vệ. Có thể cùng Ngô Tử Về có giao tình, đối với việc làm ăn đường thủy của bọn họ rất là có lợi, nếu có thể cắm cờ của Ngô gia trên thuyền, thì rất nhiều hải tặc hoặc cướp biển cũng không dám đụng đến bọn họ.

Không có quá nhiều thuyền hai lầu chạy về xuôi xuống dưới, lúc này Lâm Phàm cùng Ngô Tử Lâm đều nhẹ nhàng thở ra, Ngô Tử Lâm là tìm được đại ca, Lâm Phàm cũng có phương hướng, so với mờ mịt dập dềnh trên mặt sông như vậy thì an toàn hơn, nhất là trong người bọn họ có rất nhiều ngân lượng, nghĩ đến đại ca của Ngô Tử Lâm sẽ không đối với ân nhân cứu mạng của đệ đệ mà ra tay.

Mãi đến chạng vạng, thuyền lúc này mới chạy tới khu vực nước an toàn, lúc này thuyền Ngô gia cử đến một chiếc thuyền nhỏ đến đón Ngô Tử Lâm cùng bọn Lâm Phàm.

Ngô Tử Lâm Triệu Hàm Lâm Phàm Ngô bá mấy người đi theo quản sự, dưới sự trợ giúp của thuyền viên, tất cả mọi người đã ngồi trên thuyền nhỏ, mái chèo nhanh chóng xẹt qua mặt nước, thuyền nhỏ di chuyển bình thường hướng đến thuyền của đại ca Ngô Tử Lâm mà đi.

Bọn Lâm Phàm sau khi lên thuyền, Ngô Tử Vệ ở bên kia đã sớm chuẩn bị tốt phòng, ngoài trừ chuẩn bị đồ cho bọn họ rửa mặt, Ngô Tử Vệ còn chuẩn bị rất nhiều đồ ăn, ngay cả sữa dê của Tử An cũng đun lên tốt lắm, chờ tiểu tử kia tỉnh ngủ thì sẽ đút cho ăn.

Ngô bá dù sao cũng lớn tuổi, hắn sẽ không cùng Lâm Phàm Triệu Hàm cùng Ngô Tử Vệ nói chuyện, ôm Tử An vào phòng rửa mặt xong, liền lên trên giường đi ngủ.

Lâm Phàm cùng Triệu Hàm vào phòng rửa mặt một phen, mấy ngày hôm trước một mực chạy trốn, Ngô Tử Lâm cũng muốn sớm đi tìm đại ca hắn, Lâm Phàm cùng Triệu Hàm không có cách nào nghỉ ngơi tốt bởi vì trên người mang theo nhiều của cải, dù sao bọn họ có thể bị cướp bóc bất cứ lúc nào, chỉ có thật sự ổn định họ mới an tâm.

Đợi cho Lâm Phàm cùng Triệu Hàm đi ra, Ngô Tử Lâm cũng đã nhanh chóng rửa mặt đi ra, ba người nhìn nhau cười, Ngô Tử Lâm lôi kéo Lâm Phàm giới thiệu với đại ca hắn: “Đại ca đây là bằng hữu của ta Phàm tử, đó là ca nhi nhà hắn Triệu Hàm, đại ca lần này ta còn sống đều là nhờ Triệu Hàm, nếu không có Triệu Hàm ta hiện tại không chừng đã bắt đầu bốc mùi rồi.

“Sao lại như vậy, nói với đại ca, các ngươi như thế nào chạy ra thành Nam Dương, cũng không phải là dễ dàng, khi ta biết được tin tức thành Nam Dương đã bị giết hại sạch sẽ, không có một người trốn ra được.” Ngô Tử Về nhìn về phía đệ đệ tò mò hỏi, nếu là đệ đệ đêm đó ở tại thành Nam Dương, vậy mọi người đều chết như thế nào lại trốn ra được, như thế nào còn có thể cứu đệ đệ của hắn, điều này khiến hắn cảm thấy rất kinh ngạc.

Ngô Tử Lâm nhìn người hầu trong đại sảnh, chớp chớp ánh mắt một chút đến bên tai đại ca hắn nói vài câu, sau đó Ngô Tử Vệ cho người hầu lui ra ngoài, lại đem Lâm Phàm Triệu Hàm đến sảnh nhỏ ở lầu hai, Ngô Tử Lâm thần thần bí bí đem tất cả cửa sổ đóng lại rồi mới nói tiếp.

Ngô Tử Lâm đem chuyện đêm đó ra kể chấn động lòng người, nói Triệu Hàm quyết định thật nhanh cắn cổ hắn một cái còn cởi áo cho đại ca hắn nhìn miệng vết thương, trên cổ quả nhiên có một dấu răng, lúc này đã kết vảy nhưng  nhìn cũng không đáng sợ như vậy, lúc ấy chỉ là dính máu nên nhìn có chút đáng sợ, tin tưởng sau khi kết vảy sẽ không có vấn đề gì.

Ngô Tử Vệ nhìn về phía Triệu Hàm, hắn thật không thể nghĩ được là một ca nhi lại có lá gan lớn như vậy, cười hướng Triệu Hàm nói: “Cảm ơn ngươi đã cứu xá đệ, ta cũng tự thấy lá gan mình cũng lớn, nhưng mà so với ngươi thì thực xấu hổ, hiện giờ nhà các ngươi cũng bị đốt cháy, thành Nam Dương khẳng định là không thể trở về, như vậy các ngươi cần giúp đỡ gì cứ mở miệng, chỉ cần là việc liên quan đến tiền ta đều có thể giúp đỡ các ngươi thỏa đáng, các ngươi đã suy nghĩ ở lại nơi nào chưa, ta có thể giúp các ngươi tìm nhà.”

Triệu Hàm nghe được lời nói của Ngô Tử Vệ liền lắc đầu cười nói: “Thật ra ngươi không cần cảm tạ ta, Tử Lâm là bằng hữu duy nhất trong thành của Lâm Phàm, chỉ cần gặp được ta nhất định sẽ cứu. Chúng ta hiện tại quả thật là hai bàn tay trắng, cần ngươi giúp đỡ một chút, nhưng không phải bây giờ, phải chờ thời mùa hè thì mới được.”

Lâm Phàm cũng gật gật đầu nói: “Ngô đại ca vừa rồi thật thất lễ quá, vì để các ngươi chú ý nên mới gọi như vậy, ngươi đừng để ý.”

“Ngươi chính là tiểu tử kêu ta lăn ra đây, quả nhiên tuấn tú lịch sự, đầu óc cũng thực thông minh, Tử Lâm lần này kết giao bằng hữu đúng rồi, nếu không mạng nhỏ của hắn cũng không bảo vệ được, đệ đệ này của ta tuy rằng không ra hồn, nhưng ta rất là yêu thương hắn. Cho nên ngươi cũng theo Tử Lâm gọi ta một tiếng đại ca đi, về sau ta cũng chính là đại ca của hai ngươi, ta sẽ giúp đỡ và chăm sóc cho các ngươi, có việc gì cần cứ mở miệng nói, hiện giờ ta chỉ còn mỗi đệ đệ là người thân.” Ngô Tử Vệ thở dài nói.

Thành Nam Dương sau khi bị đồ sát, Ngô Tử Vệ có chút  mờ mịt, may mắn đệ đệ không có việc gì được Triệu Hàm và Lâm Phàm cứu, nếu đệ đệ thực sự xảy ra chuyện, Ngô Tử Vệ cũng không biết hắn cố gắng kiếm thật nhiều tiền như vậy để làm gì, xem ra về sau phải giảm lượng buôn bán lại, chú ý đệ đệ nhiều  một chút, tránh cho xú tiểu tử này lại gây ra tai họa gì rồi đánh mất mạng nhỏ.

“Đại ca ngươi không biết xấu hổ, nói giống như là có nhiều thân nhân lắm, cho dù thành Nam Dương không bị đồ sát, ngươi cũng chỉ có một đệ đệ là ta.” Ngô Tử Lâm xem thường nói.

Ngô Tử Vệ nhìn đệ đệ trước mặt vô cùng ngây thơ, bất đắc dĩ mở miệng nói: “Xú tiểu tử có một số việc trong lòng hiểu là được, không nên nói ra, cũng không thể nói ra.”

Lâm Phàm cùng Triệu Hàm hiểu được lời của đại ca Ngô Tử Lâm, hai người đều cười cười nhưng không nói gì, có một số việc quả thật trong lòng rõ là được rồi, không cần nói ra. Chẳng hạn như Ngô Tử Vệ vô cùng yêu thương đệ đệ, cũng không phải là bên ngoài thì lo lắng, trong lòng lại ước gì đệ đệ mau chết đi.

Ngô Tử Vệ phất tay để cho đệ đệ câm miệng, lúc này mới ngượng ngùng cười nói: “Để các ngươi chê cười rồi, tính tình của đệ đệ ta là như vậy, đã bao nhiêu năm cũng không thấy hắn lớn lên. Đúng rồi Lâm Phàm các ngươi muốn ta giúp đỡ, có thể nói cụ thể được không, ta cũng có thể chuẩn bị một chút.”

Rất nhanh Lâm Phàm liền đem kế hoạch xây dựng xưởng rượu nói với Ngô Tử Vệ, bon họ hi vọng Ngô Tử Vệ có thể hỗ trợ vận chuyển hàng hóa, hơn nữa phí chuyên chở bọn họ sẽ trả theo giá thị trường, lợi nhuận sẽ chia cho Ngô Tử Lâm một phần.

“Ý tưởng của các ngươi không tồi, thế nhưng cần thời gian mở rộng, đợi đến thời đểm phát triển lớn thì cũng phải mất ba năm, hơn nữa các ngươi không cần đưa lợi nhuận cho Ngô Tử Lâm, ta hiện tại không thiếu nhất chính là tiền, nếu các ngươi thật sự là bằng hữu của Lâm thị, vậy mang theo Tử Lâm đi. Đợi cho các ngươi mở rộng được việc bán rượu, ta liền đem một bộ phận thuyền giao hàng cho Tử Lâm, tiểu tử này cũng nên học trưởng thành.” Ngô Tử Vệ cười nói.

Nói chuyện với nhau xong, Ngô Tử Vệ mang mọi người đến nhà ăn ăn cơm, ban đầu đồ ăn trên thuyền cũng sẽ không phong phú, nhưng lúc này trên thuyền của Ngô gia, đồ ăn rất là phong phú mà tay nghề của đầu bếp cũng rất cao, đồ ăn toàn bộ đều có sắc hương vị, khiến cho Lâm Phàm cùng Ngô Tử Lâm ăn no căng bụng.

Ăn cơm xong Ngô Tử Lâm lôi kéo Lâm Phàm tìm một gian trà thất, hai người bắt đầu thầm thì, tất cả đều là tình cảnh sinh ý sau này, lại không biết núi này cao còn có núi kia cao hơn, bọn họ còn có rất nhiều gian nan ở phía trước.

Ngô Tử Vệ cùng Triệu Hàm ngồi tại phòng ăn, uống một ngụm trà, Ngô Tử Vệ mở miệng nói: “ Từ miệng đệ đệ không nên thân kia của ta có thể biết được, các ngươi hiện tại gặp phiền phức, trên thuyền tuy rằng đều là người của ta, bọn họ sẽ không nói lung tung, nhưng ta nghĩ các ngươi nên là cẩn thận một chút. Tốt nhất là nên sửa lại tên, như vậy cho dù có bị nghe thấy cũng sẽ không liên tưởng tới các ngươi. Hiện tại các ngươi sẽ không có vấn đề gì, nhưng hai năm sau rượu của các ngươi thành danh, sẽ khiến cho nhiều người chú ý, lại càng không có khả năng cả đời không đi kinh thành được. Ta sẽ cố gắng hết sức giúp các ngươi, cho dù không giúp các ngươi báo thù được, thế nhưng sẽ cố gắng bảo vệ cả nhà các ngươi.”

Lời này của Ngô Tử Vệ thật không tồi, cho dù vẻ ngoài của hắn thật sự không kích động, nhưng đệ đệ còn sống, hắn còn có phương hướng để cố gắng sẽ không cảm thấy mờ mịt giữa thế giới rộng lớn này,  hắn thực sự cảm kích Lâm Phàm cùng Triệu Hàm.

Triệu Hàm gật gật đầu nói: “Cảm ơn ngươi nhắc nhở Ngô đại ca, Ta cùng Phàm tử không trải đời nhiều, có rất nhiều chuyện nghĩ còn chưa sâu. Ngô đại ca nếu thấy có gì không đúng, cứ việc mở miệng nói cho chúng ta biết.”

Ngô Tử Vệ gật gật đầu nói: “Tử Lâm cùng Phàm tử tính tình có chút trẻ con, ngươi so với bọn họ trưởng thành hơn, sau này chú ý tới bọn họ một chút, Tử Lâm không có nghe lời người đại ca này nói, hắn hình như rất thích Phàm tử, chắc là có thể nghe lời khuyên của Phàm tử, các ngươi sau này chỉ dẫn hắn nhiều hơn. Còn về chuyện xưởng rượu thuốc ngươi không cần lo lắng, trong lòng ta đều biết, đợi đến nơi ta mang các ngươi đi nhìn một cái, nếu vừa lòng ta sẽ lập tức xây dựng luôn. Thế nhưng có thể nói cho ta một chút về cừu nhân của các ngươi không, để ta còn chuẩn bị sẵn sàng…”

Cuối cùng sau khi Triệu Hàm cùng Lâm Phàm thương lượng, bọn họ quyết định nói cho Ngô Tử Vệ biết chuyện, dù sao kế hoạch sau này của hai người cũng phải nhờ Ngô Tử Vệ mới thực hiện được, hơn nữa Lâm Phàm nhìn người rất chuẩn, hắn cảm thấy có thể quen thân với Ngô Tử Vệ.

Huống chi Ngô Tử Lâm ngu ngốc này, ở trước mặt đại ca hắn cũng không dấu chuyện gì, vừa rồi đã lộ ra nhiều lắm, Ngô Tử Vệ nếu muốn đi thăm dò, rất nhanh có thể điều tra ra chi tiết, như vậy thì không bằng nói ra.

Sau khi Ngô Tử Vệ biết được chuyện của Lâm Phàm liền nở nụ cười, quan trọng là Lâm Phàm không chết, vậy Lâm Cảnh Thành kia chết chắc rồi. Điều khó xử duy nhất là Lâm Phàm muốn có đủ thân phận thì mới trở về kinh thành, hắn nếu giúp hai người, tương lại sẽ không bị thiệt thòi, thậm chí có thể lót một con đường tốt cho đệ  đệ, thế nhưng hắn phải cam đoan là Lâm Phàm có thể đứng vững gót chân ở Trần gia.

Từ sau khi lên thuyền Ngô Tử Vệ, nhóm người Triệu Hàm xem như đã bình tĩnh lại, tuy rằng sắc mặt Ngô bá không tốt lắm, nhưng hắn dù sao cũng trải qua nhiều sóng gió, ngoài trừ mệt mỏi cũng không có vấn đề gì. Ngược lại là Ngô Tử Lâm cùng Phàm tử, hai người sau khi bình tĩnh lại buổi tối hôm đó liền sinh bệnh, nửa đêm Ngô Tử Lâm đột nhiên bị sốt, mà thân thể Lâm Phàm vốn dĩ không tốt, ngủ đến nửa đem cũng kêu lạnh, Triệu Hàm đắp cho hắn hai cái chăn dày cũng không chuyển tốt lên, hắn chỉ có thể tìm Ngô Tử Vệ gọi người tìm thấy thuốc lên thuyền xem bệnh cho Phàm tử.

chương37

“Ta còn chưa tìm bọn họ tình sổ, bọn họ thế nhưng dám tìm người đến giết người diệt khẩu, thật sự là buồn cười…” cả người Lâm Phàm lúc này tức giận đến phát run, hiện tại hận không thể đi tìm cả nhà bọn họ để vạch trần, thật sự quá đáng, thế mà lại xem cả nhà bọn họ là miếng thịt nằm trên thớt, muốn làm như thế nào thì làm như vậy.

Triệu Hàm nhìn thấy Lâm Phàm cả người phát run, liền cầm  nhẹ tay Lâm Phàm trấn an nói: “Phàm tử bình tĩnh, trước kia ngươi còn nể mặt Tiền Lệ đã nuôi dưỡng ngươi, hiện giờ cũng tốt, sau này gặp mặt chúng ta cũng không cần có tình cảm gì, nên làm cái gì thì làm cái đó.”

Ngô bá nghe thấy lời nói của Triệu Hàm cũng gật đầu nói: “Phàm tử Triệu Hàm nói rất đúng, hiện tại chúng ta đã mất đi tiên cơ, chỉ có thể dựa vào kế hoạch trước kia của ngươi, tuyệt đối không thể xúc động, đánh rắn động cỏ, hoàn toàn không thể cho bọn họ có cơ hội phản kích.”

Ngô Tử Lâm nghe hai người nói cũng hiểu được, Lâm Phàm là có cừu nhân khó lường, hắn mở miệng nói: “Phàm tử ta không biết cừu nhân của ngươi là ai, thế nhưng nếu cần giúp đỡ ngươi cứ nói với ta, tuy rằng ta bây giờ cũng không có bản lĩnh gì, thế nhưng ta quyết định, sau hôm nay ta sẽ cố gắng, tranh thủ để có thể giúp đỡ ngươi, cho các ngươi trợ giúp lớn nhất….”

Lâm Phàm hít sâu vài lần, cảm xúc dần dần bình tĩnh lại, hắn nhìn mọi người bên trong mật thất, tiếp theo liền hướng Ngô Tử Lâm nói: “Cảm ơn ngươi Ngô đại ca, từ sau khi ta mở cửa hàng, ngươi liền im lặng giúp đỡ ta, nếu ta cần giúp đỡ sẽ nhờ ngươi. Triệu Hàm Ngô bá các ngươi đừng lo lắng, ta biết chừng mực, hiện tại chúng ta cùng bọn họ chênh lệch quá lớn, ngoại trừ trực tiếp đi tìm người Trần gia, nhưng chúng ta vẫn có lo lắng, ai biết người Trần gia có bằng lòng cho ta trở về hay không. Cho nên chúng ta vẫn là dựa vào kế hoạch trước kia mà làm, một ngày nào đó ta sẽ khiến cho bọn họ thật khó coi.

Thấy cảm xúc của Lâm Phàm đã ổn định, Triệu Hàm cuối cùng nhẹ nhàng thở ra, đem đứa nhỏ trong lòng ngực giao cho Lâm Phàm, Triệu Hàm lúc này mới mở miệng ra nói: “Bây giờ là ban ngày, vừa rồi chúng ta có nghe thấy phản quân đã rời khỏi thành Nam Dương, nhưng buổi sáng chúng ta đi ra ngoài sẽ bị nhìn thấy, vì vậy ta quyết định chờ trời tối sẽ ra ngoài xem xét một chút, sau đó tới nửa đêm chúng ta sẽ rời đi. Phàm tử Ngô bá chúng ta hiện tại thu dọn một chút, Ngô Tử Lâm ngươi tìm bộ quần áo thích hợp, nửa đêm bên ngoài sẽ rất lạnh, đến lúc đó mặc ấm áp một chút, địa điểm đầu tiên chúng ta đi là bến tàu trấn Tiểu Chu của thành Nam Tường…”

Nơi này là Triệu Hàm Lâm Phàm cùng Ngô Tử Lâm bàn bạc ra, bọn họ không thể vào thành Nam Tường, bởi vì  lúc trước Lâm Cảnh Thành gặp người Trần gia ở nơi đó, cho nên Triệu Hàm không muốn mạo hiểm vào thành, còn không bằng bọn họ tiến vào trấn Tiểu Chu của thành Nam Tường bọn họ có thể lên thuyền tiến vào nam.

Lựa chọn phía nam bởi vì thuyền lớn vận chuyển hàng của đại ca Ngô Tử Lâm đều tập trung bên đó, theo như Ngô Tử Lâm giới thiệu, bên đó rắn độc sâu độc rất nhiều, cũng đủ cho bọn họ nhưỡng rượu.

Lâm Phàm cũng bắt đầu lo lắng, nhà bọn họ cho đến bây giờ cũng không có nghề nghiệp khác, cho nên nhưỡng rượu thuốc là chủ nghiệp, Triệu Hàm làm đồ ăn là nghề phụ, bọn họ phải dựa vào vận tải đường thủy là giao thông nhanh nhất để xây dựng một xưởng rượu cùng chế biến đồ ăn, tin tưởng chỉ cần làm từng bước, bọn họ rất nhanh có thể kiếm thật nhiều tiền, sau đó bọn họ sẽ tìm người Lâm gia báo thù, về phần Trần gia nên như thế nào thì sẽ như thế đó, Lâm Phàm không có hứng thú làm Vương gia, hắn hiện tại chỉ muốn bảo về cả nhà an toàn mà thôi.

Mọi người trong mật thất đều bận rộn, Lâm Phàm thu dọn áo bông buổi tối hắn phải mặc, lại lữa ra hai bộ nội sam để tắm rửa, lại giúp Tử An thu gom quần áo cùng tã bỏ vào trong thảm cột lại. Triệu Hàm rất nhanh liền giúp Ngô Tử Lâm tìm một cái áo bông, mặc kệ như thế nào buổi tối phải giữ ấm thật tốt.

Lâm Phàm rất nhanh đem những ngân phiếu Triệu hàm lấy ở ngoài cùng ngân phiếu trong nhà cho vào trong tã lót, trăm lượng bạc chia làm ba phần, bọn họ ba người mỗi người một phần, bạc vụn cũng giống nhau chia làm ba phần. Lâm Phàm đột nhiên quay đầu hướng Ngô Tử Lâm nói: “Ngô đại ca ngân phiếu phải giấu cho kỹ không được bỏ lung tung, bạc vụn thì để ở bên ngoài, cho dù bị cướp, có được số bạc đó bọn họ cũng sẽ không giết người diệt khẩu, nếu là số lượng lớn, mạng nhỏ của chúng ta cũng coi như xong.”

Ngô Tử Lâm nghe xong gật đầu, hắn lập tức đem ngân phiếu cất vào trong ám túi, liền để lại mười hai lượng bạc vụn ở bên ngoài, nếu thực bị cướp, từng này bạc bị cướp đi cũng đã đủ rồi.

Thổ phỉ sơn tặc ở bên này của bọn họ thời điểm cướp tiểu tiểu thương cũng không giết người, nhưng nếu cướp của đại tiểu thương, nói không chừng có thể bị giết người diệt khẩu, đại khái là sợ bị trả thù, giống mấy tiểu tiểu thương có mấy chục lượng bạc, thế nào cũng không có năng lực trả thù, hơn nữa không giết còn có thể tiếp tục nuôi, về sau còn có cơ hội cướp, chính là thổ phỉ cũng biết đạo lý này.

“Triệu Hàm ngươi đã xong chưa?  Nếu xong rồi thì đi nấu cơm trước, chúng ta ăn xong sau đó nghỉ ngơi, như vậy mới cam đoan buổi tối có sức lực.” Lâm Phàm quay đầu hướng Triệu Hàm đang bận rộn nói.

Triệu Hàm gật gật đầu nói: “Ta biết, ta chờ tối một chút thì sẽ làm chút bánh bột mì, tuy rằng ra khỏi thành Nam Dương cũng có thể mua ăn được, thế nhưng chuẩn bị một chút cũng có chỗ dùng, nếu là không mua được chúng ta cũng có cái ăn.”

Điều này Lâm Phàm đồng ý, tuy rằng hương vị của bánh bột mì không tốt lắm, nhưng là có thể đỡ đói, chủ yếu là có thể đặt được trên đống lửa nướng ăn, hơn nữa cũng có thể cho vào trong nước đun sôi lên ăn, nếu không mua được, cũng có thể cho vào trong nước đun lên cho Tử An ăn.

Sau khi bận rộn, mọi người trong mật thất đều nghỉ ngơi, Tử An nằm ở trong chăn cũng không buồn ngủ, quay đầu thấy tất cả mọi người đều ngủ, tiểu tử có vẻ đặc biệt nhàm chán liền ngáp một cái, cũng theo a cha a mỗ ngủ.

Triệu Hàm tỉnh lại trong mật thất đã im ắng, lúc này bày trời bên ngoài đã tối đen, Triệu Hàm không có đánh thức người trong mật thất, hắn mặc vào áo bông màu đen thực dày trên lưng đeo một cái gùi không, lúc này mới mang theo một thanh chủy thủ dài ba mươi xăng ti mét rời khỏi mật thất. Có chút đồ vật cũng không cần kiêng dè Ngô Tử Lâm, cho dù Ngô Tử Lâm biết cũng sẽ không nói, nhưng Triệu Hàm vẫn là không muốn Ngô Tử Lâm biết, dù sao người chết vì tiền tài cũng không phải ít.

Đi qua ám hạng im ắng, Triệu Hàm đi vào hoa phố, trong bóng đêm hoa phố giống như một con cự thú muốn nuốt chửng người, đứng ở chỗ tối quan sát thật lâu, Triệu Hàm không có phát hiện nguy hiểm, lúc này mới đi và hoa phố. Đối với nơi này Triệu Hàm tuy rằng không quen thuộc, thế nhưng khả năng cảm nhận phương hướng của hắn cũng không tồi, rất nhanh tìm đến địa phương giấu đồ lúc trước, dựa theo một gian hoa lâu đã bị phá hủy mà phát hiện ra giấu vết tài vật lúc trước, Triệu Hàm đi vào một phòng coi như còn hoàn hảo.

Theo trong phòng bị sụp một nửa, Triệu Hàm đốt một cây đuốc, như vậy cho dù bên ngoài có người, cũng không thể phát hiện tình huống trong này. Triệu Hàm kiểm tra số ngân phiếu một chút, cư nhiên được hơn vạn lượng, đây là điều Triệu Hàm hoàn toàn không ngờ, đem hơn mười tờ ngân phiếu bỏ bao lại trong tã, người bình thường sẽ không tìm kiếm ở trong tã.

Sau đó một túi bạc vụn, tiểu bảo thạch tiểu trang sức cũng được một túi, những vật nhỏ này có thể còn đáng giá hơn bạc, nhất là ánh mắt của Triệu Hàm rất tốt, chọn những đồ vật này đều là thượng phẩm, cũng không phải là nhìn những vật này mà không có đánh giá đã giấu đi.

Triệu Hàm sau khi chuẩn bị tốt liền dậpt tắt đuốc, đem gùi về giấu trong phế tích của ngôi nhà ám hạng, lúc này mới như ẩn như hiện đi dưới ánh trăng tới cửa nam, bên kía là phương hướng ra khỏi cửa thành nhanh nhất, bọn họ có thể từ  nơi này rời đi. Hiện tại Triệu Hàm cần phải tra xét thật tốt, tránh cho đột nhiên gặp phải phản quân lưu lại, hoặc là người không có ý tốt.

Kỳ thật là Triệu Hàm quá đa nghi, thành Nam Dương đã bị phản quân cướp sạch, ngoại trừ phòng ở bị phá sụp, trên cơ bản không có tài sản gì, cho dù người có lá gan lớn cũng không dám vào thành mạo hiểm, nhất là hiện tại trong thành toàn là thi thể, sau khi quân lính thu dọn, người bình thường cũng không dám tiến vào chỗ này mà vài ngày trước nó vẫn còn rất phồn hoa, lúc này thành Nam Dương đã biến thành tử thành.

Triệu Hàm đứng ở trước cửa thành, hắn vòng vo lâu như vậy, ngoại trừ vô tình sẽ giẫm lên một khối thi thể cứng ngắc, không có phát hiện người sống, thế nhưng Triệu Hàm lại gặp phải mấy con chó hoang mắt lóe xanh, nửa đêm nhìn thấy cũng có chút dọa người. Cũng may Triệu Hàm cũng không phải là người lương thiện gì, huống chi hai ngày trước mới giết người, trên người cũng mang theo mùi máu tươi, chó hoang cũng không dám tới gần Triệu Hàm nửa bước, mà khi Triệu Hàm tới gần thì kêu ư ử hai tiếng liền cúp đuôi bỏ chạy.

Triệu Hàm ra khỏi cửa thành dạo một vòng, đi hơn nửa canh giờ, chung quanh vẫn yên lặng như cũ, thôn bên cạnh gần thành Nam Dương nhất cũng giống như dự đoán của Triệu Hàm, đã bị giết sạch không còn một ai, ngoại trừ chó hoang thì không còn lưu lại cái gì.

Trở lại ám hạng Triệu Hàm mang theo gùi mở ra mật thất, tuy rằng bên ngoài rất là lạnh, cũng may là đã không có tuyết rời cùng gió bắc, cũng chính là loại vừa lạnh vừa hanh khô này, dù sao thì cũng rất khô ráo.

Mọi người trong mật thất đã tỉnh lại, Lâm Phàm đã nấu tốt cơm còn có thịt khô hầm củ cải, lần này hầm thịt khô thì rất nhiều còn củ cải thì ít hơn, buổi tối bọn họ phải ăn ngon một chút. Củ cải thật giòn khiến cho Lâm Phàm ăn uống rất ngon, đương nhiên nguyên nhân chính là có thể rời khỏi thành Nam Dương đã trở thành tử thành này.

Ngô Tử Lâm từ từ ăn thịt khô đột nhiên hương Triệu Hàm nói: “Nếu chúng ta đi đêm nay, tuyết bên ngoài vẫn chưa tan, chúng ta rời đi như vậy sẽ lưu lại dấu chân, như vậy có thể xảy ra vấn đề gì không.”

“Không cần lo lắng, tuyết bên ngoài đã bắt đầu tan, hơn nữa lúc trước có người giẫm lên, huống chi quân đội của triều đình sắp tới, đến lúc đó giấu chân sẽ bị xóa đi,” Triệu Hàm nhìn về phía Ngô Tử Lâm nói, trong lòng hắn cũng có chút lo lắng, thế nhưng bọn họ suốt đêm rời đi, tin tưởng không ai sẽ nghĩ bọn họ còn sống.

“Nói cũng đúng, hy vọng buối sáng ngày mai sẽ có tuyết rơi, như vậy có thể che dấu vết chân cũng không trì hoãn chúng ta chạy đi.” Lâm Phàm uống một ngụm canh sau đó thuận miệng nói.

Ngô bá nghiêm khắc mắng: “Ngươi xú tiểu tử, miệng chỉ nói linh tinh, nếu buổi tối trời mưa chúng ta làm sao chạy đi, không bị đông chết mới lạ, tốt nhất là ngày mai chúng ta tìm được chỗ tránh đại tuyết, như vậy dấu vết mới bị che đi hết.”

“Ngô bá nói rất đúng, hy vọng ngày mai buổi sáng có thể có tuyết rơi, như vậy mới có thể che đi dấu vết cũng không trì hoãn chúng ta chạy đi.” Ngô Tử Lâm cười nói.

Ăn cơm xong trên người đều ấm dạt dào, Ngô bá lúc này mở miệng nói: “Rượu không mang đi thì thật đáng tiếc, trên người chúng ta nên mang theo để trên đường uống chống lạnh, mang theo một bình nhỏ, có thể dùng để đun với bánh bột mì làm thành cháo cho Tử An ăn, chúng ta ngườ lớn ăn không sao cả no bụng là được, nhưng đứa nhỏ không thể qua loa.”

Triệu Hàm gật gật đầu, hắn đã dọn dẹp tốt tất cả, trong mật thất ngoại trừ rượu không thể mang đi, những đồ vật khác cũng không mang theo, thế nhưng cũng không sao cả, nếu có cơ hội bọn họ sẽ mang trở về.

“Các ngươi cũng đừng khổ sở, đợi cho thành Nam Dương khôi phục, ta lại mua lại nơi này, đến lúc đó rượu cùng phòng cũng là của các ngươi, không ai có thể mang đi.” Ngô Tử Lâm mở miệng đối với mọi người đang lưu luyến nói, thật ra hắn cũng luyến tiếc nơi này, nếu không phải có gian mật thất này, hắn lúc này là đã đi gặp diêm vương.

Triệu Hàm và Lâm Phàm đeo gùi trên lưng, bên trong có ít đồ ăn quần áo cùng một chút rượu, trên lưng Ngô Tử Lâm cùng Ngô bá là chăn bông, này vẫn là công lao của Lâm Phàm, khi Lâm Phàm đi học quân sự gấp chăn vô cùng tốt, lúc này chăn của hai giường đều là Lâm Phàm tự mình gấp, lúc Triệu Hàm bao lại thì vuông như miếng đậu hũ, dùng một cái thảm buộc chặt, lưng Ngô Tử Lâm cùng Ngô bá cúng không phải cố hết sức.

Trong bóng đêm Triệu Hàm ở phía trước dẫn đường, trong tay hắn chỉ có một cái đèn lồng, này cũng phòng ngừa ánh sáng bị người khác phát hiện được, Lâm Phàm khoác thảm cột Tử An ở phía sau, Ngô bá cùng Ngô Tử Lâm hai người đi sau cùng.

Mọi người yên lặng bước đi đến cửa thành, Triệu Hàm lúc trước vì để đánh lừa người khác, hắn đã đi đến tất cả các phòng trong ám hạng, cho dù có người nào đến cũng không để ý sân nhà Lâm Phàm bỏ hoang. Hơn nữa trước khi Triệu Hàm đi ra sân, vẫn là quét dọn dấu vết một chút, cố gắng để người khác không phát hiện ra mật thất nơi này.

Cũng may tuyết trên mặt đất cũng không sâu, cũng vừa vặn không vượt mặt chân, đi đường cũng không trở ngại gì, thế nhưng khí lạnh thở ra quả thật rất lạnh, khi đoàn người rời đi thành Nam Dương khá xa. Ngô bá lập tức mở miệng nói: “Triệu Hàm ngươi ôm Tử An đi, ta lo lắng Phàm tử theo không kịp, hắn đổ mồ hôi, đến lượt ta cầm đèn dẫn đường rồi, Lâm tử ngươi để ý chung quanh.”

“Tốt Ngô bá, ta sẽ chú ý tình huống xung quanh.” Kỳ thật không phải Ngô Tử Lâm không nghĩ hỗ trợ, hắn biết rõ cũng hiểu được, luận về khí lực hắn và Lâm Phàm cũng không kém bao nhiêu, cho nên hắn cố gắng không tăng thêm phiền toái cho Triệu Hàm cùng Ngô bá, hắn hiện tại không có cách nào khác.

Bọn họ dọc theo đường nhỏ đi tới, đại lộ Triệu Hàm hiện tại không dám đi, chỉ sợ gặp phải quân đội. Khi sắc trời gần sáng, Lâm Phàm đã mệt thở hồng hộc, đã đi được một đoạn thời gian dài, cho dù hiện tại cơ thể hắn tốt lắm nhưng cũng không chịu được, Ngô Tử Lâm so với Lâm Phàm cũng không kém bao nhiêu, người này không phải thân thể không tốt, chẳng qua là kết quả của việc nhiều năm sống an nhàn sung sướng, có thể kiên trì đến bây giờ đã là không tồi.

Trên không trung hắc ám dần xuất hiện ánh sáng, Triệu Hàm nhìn thấy không xa có một lộ lang, lập tức mở miệng nói: “Phía trước có một tòa lộ lang, chúng ta qua đó nghỉ ngơi một chút, ăn gì đó rồi lại đi.”

“Thật tốt quá, rốt cục cũng được nghỉ ngơi một lát, chân của ta sắp không còn cảm giác.” Ngô Tử Lâm tức khắc tiếp lời.

Lâm Phàm cũng gật đầu nói: “Vừa rồi chúng ta đi qua hai cái thôn đều bị giết sạch sẽ, bên này đường nhỏ khó đi, ta nghĩ phản quân sẽ không giết người trên đường đi, có lẽ buổi tối chúng ta có thể ngủ nhờ ở một cái thôn nào đó.

Triệu Hàm nghe xong mở miệng nói: “Phàm tử nói đúng vậy, phản quan sẽ không rời thành Nam Dương quá xa, chúng ta nửa buổi tối đã được khoảng hai mươi dặm, nếu không phải ta thường đi thu dược liệu bên này cũng không biết đường nhỏ này, cho nên ta nghĩ chúng ta hiện tại an toàn, chờ đi được một ngày đường nếu gặp được trấn nhỏ, chúng ta liền nghỉ ngơi một ngày rồi lại đi tiếp. Hy vọng sớm một chút tới thành Nam Tường, như vậy Ngô Tử Lâm có thể hỏi hăn tin tức ở trong thành trước, đến lúc đó đại ca ngươi nếu biết được chuyện tình ở thành Nam Dương sốt ruột chạy về, cũng có thể biết được tin tức, tránh bị bỏ qua.”

Mọi người sau khi đi ra khỏi phạm vi của thành Nam Dương, biết có thể nghỉ ngơi, lập tức tỉnh táo tinh thần, nhanh chóng bước tới lộ lang.

Đi vào lộ lang nhìn thấy củi gỗ chất bên trong, Triệu Hàm thật cao hứng, rất nhanh đã đốt một đống lửa, hắn mở miệng nói: “Nghỉ tạm một chút đi, đem hài từ lại đây sưởi ấm, ta nấu một  chút  nước nóng để có canh uống.”

Ba người đồng thời vây quanh đống lửa, Lâm Phàm ôm Lâm Tử An đến bên cạnh đống lửa đáng cháy lớn lên, hắn cởi bỏ thảm cho tiểu tử kia đi tiểu, vì không để cho tiểu tử này buồn tiểu, nên tối hôm qua Triệu Hàm cho tiểu tử này ăn cơm, uống một chút nước, nếu không bên ngoài lạnh như vậy, tiểu tử bị tổn thương do giá rét cũng không tốt.

Nồi canh nhỏ rất nhanh liền sôi lên, mỗi người đều cầm nửa bát canh ngồi bên đống lửa nướng bánh bột mì ăn, bên trong nồi còn lại nửa chén canh thịt nhỏ Triệu Hàm bỏ thêm một ít nước vào, cho bánh bột mì vào, nấu một lúc liền đút cho Tử An ăn.

Ba ngày sau bọn Triệu Hàm rốt cục đã đến trấn Tiểu Chu, buổi sáng Ngô Tử Lâm vào thành Nam Tường để lại tin tức cho đại ca hắn, hiện tại bọn họ phải đi thuyền xuống phía nam nơi bến tàu của đại ca Ngô Tử Lâm vận chuyển hàng hóa, đường thủy bên kia rất phát triển, hơn nữa nhiệt độ không khí so với bên này cao hơn rất nhiều, là địa phương ở lại rất tốt.

Bốn người ngồi ở trong phòng của thuyền lớn, mấy ngày này giống như nằm mơ, bọn họ ở trên thuyền nhỏ của trấn Tiểu Chu, sau đó bọn họ từ thuyền nhỏ chuyển sang thuyền lớn, tuy rằng giá cả cao hơn một ít, nhưng mà an toàn hơn nhiều, hơn nữa hoàn cảnh ở lại cũng tốt  hơn. Những việc này đều do Ngô Tử Lâm sắp xếp, có lẽ người ở Trường Giang và Hoàng Hà không biết Ngô Tử Lâm, nhưng biết đại ca Ngô Tử Lâm, Ngô Tử Vệ thì không ít, cho nên biết người trên thuyền này là đệ đệ của Ngô Tử Vệ, ban đầu không có phòng, cũng cứng rằn lấy ra một phòng cho hắn.

Lâm Phàm lúc này  nằm ở trên giường không muốn nhúc nhích, nhớ lại mấy ngày nay bọn họ chạy đi thật sự là rất mệt mỏi, mệt nhất chính là buổi tối ngày đó. Sau đó bọn họ vào thôn thuê xe, lão hán liền đưa bọn họ đi trấn trên, bọn họ nghỉ ngơi một buổi tối, tiếp theo liền thuê xe ngựa chạy tới bên này, cũng may dọc đường cũng không gặp cướp, điều này khiến cho Lâm Phàm rất cao hứng.

Kỳ thật Lâm Phàm không biết chính là thổ phỉ cùng cường đạo đều phải ăn tết, bọn họ còn ở trong nhà đoàn tụ, người không có nhà thì ở trong núi cuồng hoan, tự nhiên là để cho mấy con dê béo Lâm Phàm trốn thoát được.

“Chúng ta cuối cùng cũng an toàn, rời xa cái nơi nguy hiểm kia, cũng không biết người của triều đình có nhặt xác cho bọn họ không.” Ngô Tử Lâm ngồi ở bên mép giường nói.

Lâm Phàm quay đầu hướng Ngô Tử Lâm nói: “Khẳng định là thu dọn, nếu không nhiều thi thể như vậy, một khi tuyết đọng hòa tan khẳng định sẽ xảy ra ôn dịch, bọn họ không dám dọn mới lạ, chúng ta rốt cuộc chạy ra khỏi chỗ đó, buối tối uống rượu, chúng ta buổi tối phải uống rượu chúc mừng một phen.

“Lâm Phàm đừng ngủ, người này trên đường đi đều làm ổ ở trong xe ngựa, chúng ta đi nhìn nước non đi, ta chưa từng có cơ hội ngồi thuyền vào mùa đông, cảm thấy cảnh tuyết bên ngoài nhất định không tồi, uống một ngụm rượu vào rồi chúng ta đi thôi.” Ngô Tử Lâm uống hết một ly rượu đầy rồi hướng Lâm Phàm nằm ngay đờ nói.

Lâm Phàm phe phẩy đầu không muốn đi, cầu xin tha thứ: “Ngô đại ca ngươi tha cho ta đi, hai ngày này ngươi không mệt sao, đây toàn là băng thiên tuyết địa có cái gì đẹp mà coi.”

Triệu Hàm nhìn thấy Lâm Phàm không chịu rời giường cười nói: “hiện tại bên ngoài tuy là băng thiên tuyết địa nhưng phong cảnh cũng là không tồi, ngươi có thể cùng Ngô Tử Lâm đi nhìn một chút, tùy tiện hoạt động tay chân một chút.” Ngồi xe ngựa lâu, Lâm Phàm vừa rồi còn nói chân tê, Triệu Hàm cũng hy vọng Lâm Phàm có thể vận động nhiều một chút, khôi phục khí huyết một chút cũng rất tốt.

Lâm Phàm nghe Triệu Hàm nói như vậy, vì thế ở trên giường đứng lên nói: “Được rồi, cho ta rượu, hôm nay ta liều mình bồi quân tử, liền đi nhìn cảnh tuyết cùng ngươi, hy vọng là không bị đông cứng.

Hai người đi ra thuyền lầu, thời tiết hôm nay rất tốt, ánh mặt trời chiếu lên người ấm dào dạt, Giang môn rộng lớn dòng nước chảy nhanh, thuyền lớn nhỏ lui tới không ít, ngay khi hai người đang ngắm phong cảnh, Ngô Tử Lâm đột nhiên đứng lên hô to, Lâm Phàm ngơ ngác nhìn thấy Ngô Tử Lâm cực kỳ hưng phấn, sẽ không khéo như vậy đi, hai huynh đệ lại gặp mặt ở Trường Giang và Hoàng Hà này.