chương67

Nhìn thấy ánh mắt Tô Nính nhìn Tô lão gia tràn đầy không thể tin cùng thất vọng, trong lòng Tống Thanh Di hiện lên khoái ý, nhưng lúc sau lưu lại chỉ còn nỗi bi ai, chính là một đám ghen tị tự cho là đúng lại bệnh thần kinh mới tạo thành bi kịch đời trước của Tống gia.

Sau khi báo xong thù trong lòng thoải mái rất nhiều nhưng vẫn có không cam lòng, có lẽ đợi cho Tô Nính cùng Tô gia bị định tội, trong lòng hắn mới hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

“Tô Nính, cả đời ngươi thật đáng buồn, mẫu thân là kết thất, với huynh trưởng khác mẫu như hổ rình mồi, sau đó bị ghen tị của phụ thân dùng lịch sử gia tộc lừa dối ngươi, ngươi xem ngươi làm nhiều như vậy chiếm được cái gì? Ác giả ác báo, sau này ngươi còn sống cũng không trốn ra được đại lao…. Không không không…. Có lẽ Trầm đại nhân căn bản sẽ không giam ngươi cả đời trong ngục! ngươi nói…. Mùa thu năm sau trảm thì thế nào?” Tống Thanh Di như cũ ngồi tại chỗ, nhưng ánh mắt nhìn thẳng vào Tô Ninh đang ghé vào cửa đại lao đối diện, thanh âm cũng không lớn vừa lúc bị người Tô gia lần thứ hai huyên náo mà chặn lại, chỉ có người đối diện mới nghe rõ.

Quả nhiên Tô Nính đem ánh  mắt chuyển trở về, trong mắt một tia kinh hoảng, nhưng là chống lại bộ dáng tựa tiếu phi tiếu của Tống Thanh Di đột nhiên lại cười rộ lên: “Tống Thanh Di, ngươi cười cái gì, nữ nhân ngươi tối âu yếm đã sớm là người của ta, ngươi có muốn biết thời điểm nàng ở sau đuổi theo xum xoe, có bao nhiêu vui vẻ không, ngươi nói ngươi theo đuổi lâu như vậy kết quả cũng không biết nàng cũng không thích cùng một ngốc tử cả ngày chỉ biết đọc sách như vậy, lại mỗi ngày đối với thi từ ca phú của hắn, ha ha ngươi có biết nàng mỗi lần nằm ở trong lòng ta, đều oán hận ngươi không thú vị không?” Tô Nính vừa nói một bên trở về chỗ cũ tựa hồ lại có cảm giác tốt đẹp coi rẻ Tống Thanh Di.

Trên mặt Tống Thanh Di thu lại tươi cười, cho dù ai nghe thấy người trong lòng cấp chính mình đội mũ xanh, mà cái mũ xanh kia còn cười nhạo trước mặt mình, là người đều cười không nổi, cho dù người trong lòng đã sớm bị hắn ở trong lòng đuổi đi.

“Cám ơn giúp ta dùng thử, làm cho ta thanh tỉnh quả nhiên không lựa chọn nàng là chính xác! Các ngươi đúng là đến khi có đại nạn thì mạnh người nào người ấy chạy, nữ nhân La Hạnh Quyên kia ta tặng cho ngươi! Đúng rồi ngày đó nàng là người đầu tiên chạy ra công đường, thời điểm nàng chạy như thế nào chưa để lại ám hiệu cho ngươi?” Tô Nính lúc ấy chính là tiêu điểm của mọi người, chính là La Hạnh Quyên có tâm gọi hắn thì làm sao có thể đi, bất quá Tống Thanh Di không ngại đem chuyện ngày đó ra đâm chọc Tô Nính, La Hạnh Quyên một mình chạy là sự thật.

Đến phiên Tô Nính dừng lại, chỉ thấy trên mặt hắn vặn vẹo một chút, bất quá còn chưa nói chuyện, đã bị đánh gãy.

Tống lão gia cùng phủ doãn Cẩm thành đi vào, giờ phút này đại lao lộn xộn hắn không còn cách nào phải cho nha dịch quát lớn một tiếng, cuối cùng mới có thể nói chuyện.

“Đi đem Tống thiếu gia mang ra đây, Trầm đại nhân muốn hỏi”. Tuy rằng hắn là phủ doãn Cẩm thành, nhưng là án này bởi vì tiến cống có liên quan đến hỏa trác, Trầm đại nhân phải chủ thẩm, hắn chỉ là ở đại đường cho có. Dẫn người tự nhiên không cần phủ doãn tự mình đến, bất quá phủ doãn Cẩm thành cùng Tống lão gia lúc trước có chút giao tình, lúc này bất quá là thuận tiên đi mà thôi.

Bởi vì trong lời nói của phủ doãn, những người khác trong nhà lao đều nhìn Tống Thanh Di, nhưng cũng không có  thái độ vui sướng khi người gặp họa. Dù sao chỉ cần không phải đầu óc phá hư, đều có thể cẩn thận suy nghĩ phủ doãn là mang theo Tống lão gia đến đón người, kia đại thiếu gia có năng lực cung cấp nhiều manh mối nghiêm trọng.

Tống Thanh Di từ lúc từ cả nhà lao đi ra ngoài, ánh mắt đảo qua Tô Nính như cũ cầm lấy cửa, trên cao nhìn xuống hắn: “ Ta ở công đường chờ ngươi!” một câu chờ ngươi, giọng nói không khách khí đã muốn thể hiện ý tứ của Tống Thanh Di.

Tay nắm cửa lao của Tô Nính gân xanh bạo khởi, nhìn thấy Tống Thanh Di chậm rãi đi ra đại lao.

Công đường thẩm vấn rất tùy ý, Trầm đại nhân tuy rằng nói là chủ thẩm, lại ngồi ở vị trí bên cạnh chính vị, chính vị như cũ là phủ doãn Cẩm thành.

“Dưới công đường chính là Tống Thanh Di?” kinh đường mộc gõ một chút, cả sảnh đường im lặng.

Tống Thanh Di quỳ gối xác nhận.

“Ngươi có quen biết ba người Lí Danh Thuấn cùng Lí Đức Bảo, Lí Đức Long?”

Vốn tưởng rằng Trầm đại nhân sẽ hỏi chuyện ‘kỳ lân đáp mây bay’, lại đột nhiên nghe thấy ba cái tên xa lạ, Tống Thanh Di ngây người một chút, lúc sau trả lời: “ Thảo dân cũng không nhận thức”.

“Lí Danh Thuấn là làm kiện lưu ly Tô gia lần này, tượng sư làm tiên cô mừng thọ, hai người kia là đồ đệ của hắn, ta tra được mấy tháng trước ngươi đem ba người họ từ ngõ nhỏ Nam hạng đi ra!”

Tống Thanh Di nghe vậy trong lòng cả kinh, không nghĩ tới vị Trầm đại nhân này trong thời gian ngắn như vậy có thể tra ra chuyện mình đi ngõ nhỏ Nam Hạng. Bất quá Chu Nghiệp Khải dùng tên gỉa Lí Danh Thuấn hắn đều không biết. Trong lòng rất nhanh kiểm tra lại một lần những việc chính mình đã làm, phát hiện quả thật không có vấn đề gì, biểu tình trên mặt bất động nói: “Hồi đại nhân, thảo dân đúng là mấy tháng trước từ ngõ nhỏ Nam Hạng mang về ba người khất cái, bất quá là mấy ngày đó thảo dân nằm mơ cùng một giấc mộng, thấy ngõ nhỏ Nam Hạng, mới có thể đi qua tìm tòi, dẫn bọn hắn đi bất quá chỉ là thuận tay, về phần ba tên Lí Danh Thuấn, thảo dân quả thật không biết, ba người lúc trước chỉ nói chính mình là khất cái cũng không cho biết tên, sau lại dưỡng hảo thương, ba người liền ly khai, lúc sau thảo dân cũng không gặp qua”.

“Ba người bọn họ hiện tạ mất tích, ngươi cũng không biết?” Trầm đạ nhân híp mắt nhìn vẻ mặt Tống Thanh Di.

Thế nhưng Tống Thanh Di quả thật không biết, thần sắc cũng không có biến hóa. Chu Nghiệp Khải sau khi rời khỏi Tống giờ trừ bỏ lần trước Chu Đức Bảo chạy đến diêu hán, bọn họ cũng không có liên hệ qua, kế hoạch của Chu Nghiệp Khải lại có cùng mục đích với Tống Thanh Di, chi tiết thì hai bên cũng không biết rõ. Cho nên Tống Thanh Di trả lời không chút chột dạ. Về phần vấn đề của tiên cô mừng thọ lần này, Tống Thanh Di cũng chỉ là đoán, dù sao mục đích của Chu Nghiệp Khải cũng là Tô gia, tuyệt đối không thể ở trường hợp như vậy giúp Tô Nính nâng cao một bước.

Công đường im lặng trong chốc lát, Trầm đại nhân không có mở miệng, Tống Thanh Di quy của quỳ.

Không khí có chút áp lức, nha dịch hai bên nhìn không chớp mắt.

Rốt cục, Trầm đại nhân nói.

“Vật kia, ngươi từ đâu mà có?” Trầm đại nhân giờ một vật trong tay, đúng là lá thư Tống Thanh Di dùng để quật ngã Tô Nính xuống.

Phong thư này xuất hiện thật trung hợp, bất quá cũng không có cái gì không thể nói, chỉ cần trừ bỏ thân phận của Chu Đức Bảo.

“Thảo dân năm trước coi sổ sách trong nhà, phát hiện khoáng thạch của cửa hàng Huệ Châu báo có chút vấn đề, liền đi xem xét một chút thì thấy có chỗ kỳ quái. Lần này Huệ Châu đưa lên quặng mỏ, trong lòng thảo dân có nghi hoặc, liền tìm người nhìn chằm chằm, thế nhưng không nghĩ vừa lúc chặn được một phong thư”. Thời điểm Chu Đức Bảo thay Tống Thanh Di nhìn chằm chằm Huệ Châu, Tống Thanh Di cũng đã nghĩ ra thân phận tốt che dấu  cho hắn.

Cẩm châu được cho là nơi phồn hoa, địa phương như vậy phần đông là phú thương nhà giàu, đồng dạng là có đủ hạng người trải rộng nơi đây. Những người này chuyên môn đi làm thuê còn làm chút tiểu sinh ý hỏi thăm tin tức, Tống Thanh Di ngay từ ban đầu đã cho Chu Đức Bảo giả trang thành dạng người này, bởi vậy hai người tương giao bên ngoài sẽ không bị bại lộ.

Nghĩ đến đây hẳn là Trầm đại nhân hẳn là đã đi thăm dò qua, lúc này lời khai của Tống Thanh Di cũng trùng khớp, Trầm đại nhân trầm ngâm một chút, lúc sau qua loa hỏi về chuyện tình ‘kỳ lân đáp mây bay’, chuyện Tống gia bị tố cáo giống như là một chuyện đã bị bụi bặm che lấp.

Án tử Tô gia bởi vì có liên quan tới cướp đường cùng hỏa trác, Trầm đại nhân cũng muốn cùng quan viên phụ trách bao vậy tiêu trừ bọn cướp thẩm tra đối chiếu một chút, nhìn xem vị trí của Tô Nính trong đó là như thế nào, muốn thẩm tra thêm rồi phán quyết, bởi vậy người Tô gia phỏng chừng còn muốn ở trong đại lao một đoạn thời gian. Trong lúc khai thẩm, Tống Thanh Di cũng phải tham gia, dù sao lá thư này cũng đến từ trên tay hắn.

Mà lúc này Tống Thanh Di đã thở phào nhẹ nhõm cùng Tống lão gia về nhà.

Còn chưa vào cửa liền thấy cửa Tống phủ rộng mở, trước cửa có một chậu than, tỳ nữ sắp xếp hai bên đều tự bưng một cái bồn nhỏ. Tư thế này làm cho Tống Thanh Di ngây ra một lúc, vẫn là Tống lão gia ở phía sau đẩy hắn một phen.

“Đi thôi, phỏng chừng là mẫu thân ngươi an bài, lo lắng ngươi ở lao ngục tai ương xui xẻo, đi một chuyển để nàng an tâm”.

Đây là lần đầu tiên Tống Thanh Di nhìn thấy trên mặt nghiêm chỉnh của phụ thân có ôn nhu, nhất là thời điểm nhắc tới mẫu thân chính mình. Không biết vì cái gì, Tống Thanh Di cảm thấy mắt mình nóng lên.

Nhanh chóng quay đầu lại che giấu đi qua chậu than, sau đó nhóm tỳ nữ mang nước trong tiểu bồn vẩy lên người hắn. Động tác Tống Thanh Di có chút vội, còn xém chút nữa giẫm lên chậu than, bất quá may là hữu kinh vô hiểm.

Tuy rằng trong lòng vội vàng muốn đi gặp chính quân nhà mình, nhưng là ở cửa bố trí một phen nhắc nhở hắn phải đi thỉnh an mẫu thân một phen.

Cùng phụ thân đi vào sân mẫu thân, thoáng hàn huyên vài câu bị trêu ghẹo cũng không yên lòng, Tống lão phu nhân thông cảm thả hắn về Thu Lâm Uyển- bởi vì phòng sinh an bài ở trong này, Tề Nhuận Vân cũng ở cữ bên này.

Tiến Thu Lâm Uyển  Linh Bảo có chút kích động chạy đến, ánh mắt vừa nhìn thấy chính mình như thấy cứu tinh.

“Thiếu gia ngài rốt cục đã trở lại, chủ tử muốn xem tiểu thiếu gia”.

Hắn lúc trước không gặp được Tư Niên, bất quá trên đường trở về cũng nói với hắn chuyện tình Tư Niên tiềm hiểu tin tức, tự nhiên cũng biết chuyện Tề Nhuận Vân đã tỉnh lại. Nghĩ đến hạ nhân trong viện lo lắng Tề Nhuận Vân nhìn thấy vật nhỏ trong lòng sẽ căm hận, cho nên không có ôm vật nhỏ đi trong phòng Tề Nhuận Vân.

May mà thân thể Tề Nhuận Vân hư mệt, đại bộ phận thời gian đều mê man, nếu không bọn họ còn không cấp bách đến chết.

“Đi đem tiểu thiếu gia ôm đến”. Chuyện này sớm muộn cùng phải đối mặt, hơn nữa trong lời nói của lão đại phu lúc trước không có nói chết, Tống Thanh Di cảm thấy bứu thịt của vật nhỏ sẽ có biện pháp giải quyết, cho dù không được, thân là phụ thân của hắn chẳng lẽ không đau lòng sao.

Vừa mới tiến cửa nội thất, liền thấy Tề Nhuận Vân gạt đi tay của Tư Niên, theo trên giường đứng lên, Tống Thanh Di cả kinh chạy nhanh qua. Phải biết rằng Tống Thanh Di cùng hắn sinh hai ngày một đêm, hắn tận mắt nhìn thấy bộ dạng người này vì sinh vật nhỏ mà hạ thân tràn đầy máu tươi, lúc này được có mấy ngày, làm sao có thể từ trên giường đứng lên.

“Như thế nào lại đứng lên? Mới có mấy ngày, còn muốn tu dưỡng”. Đem người ấn quay trở về giường, Tống Thanh Di vỗ vỗ tay Tề Nhuận Vân.

Chắc là thấy Tống Thanh Di, bộ dạng vừa mới nóng nảy của Tề Nhuận Vân mới bình tĩnh lại một ít, “Sự tình vội xong rồi?” một câu hỏi xong chưa đợi Tống Thanh Di trả lời liền nói thẳng: “Vật nhỏ làm sao vậy, ta tỉnh lại ba ngày, không phải nói đang ngủ thì nói bà vú đang cho uống sữa, lại không muốn cho ta thấy là xảy ra chuyện gì?” câu hỏi này của Tề Nhuận Vân bộ dáng không còn lãnh đạm như thường nữa, nói một đoạn thật dài lại mau, trong mắt giống như là sắp toát ra lửa. Tống Thanh Di tin tưởng người này nếu có thể rời giường, bọn Linh Bảo ở thời điểm khước từ không cho hắn đi xem, Tề Nhuận Vân sẽ bạo khởi lên.

Mà Tư Niên bên cạnh bị trừng mắt hai cái yên lặng lùi lại hai bước- hắn kì thật không phải là người phản đối thiếu quân gặp tiểu thiếu gia, chính là hai lần thiếu quân tỉnh lại người hầu hạ bên người đều là Linh Bảo. Linh Bảo cảm thấy cho thiếu quân thấy tình huống của tiểu thiếu gia sẽ làm cho hắn thương tâm, vẫn là chờ thiếu gia trở lại sẽ có người chăm sóc người nhiều hơn. Mà đợi hôm nay hắn cạnh giữ bên người thiếu quân, tiếu thiếu gia thật sự là đang ngủ, bất quá thiếu quân không tin hắn…

1 bình luận về “chương67

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s