chương63

Ánh mắt mọi người đảo đi qua, Tô Nính nguyên bản rất đắc ý từ trong góc đi ra- thu hồi ôn hòa có lễ ngày thường, hiện tại trên mặt Tô Nính đều là vẻ đắc ý chói lọi.

Trậm đại nhân ngồi ở trên đảo mắt qua hắn, bên người đã có người thì thầm vào tai hắn vài câu, nghĩ đến là giải thích thân phận Tô Nính. Chỉ thấy Trầm đại nhân gật gật đầu, theo sau hỏi: “Tô công tử có lời gì muốn nói?”.

Tô Nính chú ý tới người bên người Trầm đại nhân có chút mờ ám, đắc ý trên mặt cứng ngắc một chút, sau đó một lần nữa trở nên ôn hòa, chậm rãi nói: “Hồi đại nhân, theo thảo dân biết diêu hán Tống gia gần nửa năm này đều canh phòng nghiêm ngặt, phải biết rằng diêu hán là nơi đốt lưu ly cũng đã muốn đến bước cuối cùng, tay nghề thảo dân tuy rằng cũng phòng bị người ta, nhưng là không đến mức phòng bị như Tống gia. Mà theo thảo dân biết: nửa năm qua đại thiếu gia Tống gia nói là tế lô, chính là làm không ít chuyện tình.

Lời nói của Tô Nính làm người mọi người ở bốn phía run sợ một chút, phải biết rằng chuyện Tống Thanh Du tế lô trong thế gia bọn họ đã lưu truyền rất lâu, nghe qua một lần tế lô sẽ làm cho vật đốt chế cũng khéo léo hơn, lại chưa từng nghe qua tế lô một lần mất hơn nửa năm! Ngay từ đầu mọi người cũng có nghi hoặc, nhưng dù sao Tống Thanh Di cũng chưa thật sự học qua kỹ thuật lưu ly bao giờ, mọi người liền nghĩ đến vị đại thiếu gia Tống Thanh Di chỉ là một người ngoài ngành mà thôi, Tống gia có tài nguyên cho hắn phá hư, người ngoài cũng không có xen vào chuyện nhà người ta. Nhưng hiện tại nghe lão tam Tô gia nói ra lời này, chẳng lẽ còn có ẩn tình gì?

Mọi người khó tránh khỏi đều xốc lại tinh thần.

Tô Nính thu được hiệu quả chính mình mong muốn, trong lòng càng đắc ý, cũng không chờ Trầm đại nhân hỏi liền nói thằng: “Cái gọi là tế lô là giả, gian dối mới là thật”.

Lời vừa nói ra, chờ nghe nghi hoặc của tất cả mọi người. Gian dối hắn vừa nói hẳn là chuyện tiến cống lần này, chính là nói như vậy sẽ không đúng rồi, dù sao đại thiếu gia Tống gia bắt đầu tế lô đến chuyện tiến cống ngay cả tiếng gió cũng không lộ ra, cho đến khi Tống gia phát ra tin tức đã muốn lợi hại như vậy? Mà nếu nói vì lưu ly tượng tịch, nội dung so đấu  là đốt chế trước mặt công chúng, huống hồ những người ngồi đây đều là những người lành nghề lưu ly, trong lòng biết lưu ly là vật không thể làm bừa. Bất quá người nhà Tô gia lại chắc chắn như vậy, chẳng lẽ thật sự là có ẩn tình gì? Ánh mắt mọi người mịt mờ nhìn Tô lão gia đứng ở phía sau Tô Nính, chỉ thấy con ngươi hắn hơi suy nghĩ, đối với đứa con chính mình lên tiếng, vừa không ủng hộ cũng không ngăng cản, tựa hồ ngay từ đầu kinh ngạc lúc sau thì mặc kệ. Trong lòng có chút hiểu được tính toán của Tô lão gia người ở đây đều muốn phun một ngụm, cáo gia!

Phản ứng của Tô lão gia bất quá chỉ là thái độ, nếu đứa con có thể vì chuyện lần này mà lật đổ được Tống gia, làm cho Tô gia đắc lợi, đứa con thủ đoạn như vậy có thể hảo bồi dưỡng làm người thừa kế cũng không tồi. Nếu lần này thất bại, sẽ vứt bỏ Tô Nính để dẹp yên lửa giận của Trầm đại nhân cùng Tống gia.

Tuy rằng hiểu được, nhưng Tô lão gia đối với phương thức xử lý máu lạnh của đứa con, khó tránh khỏi có chút thổn thức, chẳng trách ba đứa con Tô gia tranh đấu kịch liệt như vậy, đây là không đấu đã có kết quả đào thải.

Mà lúc này Tô Nính cũng không có thừa thải chú ý người nhà phía sau chính mình, kế hoạch trong lòng hắn lâu như vậy, tự nhiên không thể thật bại, hiện tại chỉ chờ hắn hạ một đao cuối cùng, đã đến bước thu hoạch kết quả.

“Gian dối tự nhiên là nói hắn ở tượng tịch cùng chuyện tiến cống lần này, hắn nói tế lô bất quá để che dấu hắn ở diêu hán làm những chuyện tình như vậy. Mà nguyên nhân gây ra tất cả chuyện này là bởi vì đại thiếu gia Tống gia muốn sử dụng hỏa trác để đốt lô, đại thiếu gia Tống gia đem lưu ly thạch đi nung! Cho nên kỳ lân đáp mây bay, lưu ly sư tử, bất quá vì hỏa trác nên vẻ đẹp của chúng nhất thời mới mê hoặc thế nhân mà thôi. “Phương pháp đốt chế mắt chuồn chuồn đơn giản, lưu ly sư tử cũng thoát thai không sai, chẳng qua thắng ở tạo hình khác biệt độc đáo mà thôi, Tô Nính lúc này nhắc tới chính là muốn chụp mũ toàn bộ mà thôi, dù sao bởi vì lưu ly sư tử mà mắt chuồn chuồn của Tô gia bị ảnh hưởng rất lớn, lúc này muốn làm hỏng tất cả, vừa lúc có thể vãn hồi tổn thất.

Quả nhiên Tô Nính vừa nói xong, xung quanh liền vang lên những tiếng khe khẽ nói nhỏ, ngay cả đại nhân ngồi ở trên cũng biến sắc. Mà giờ phút này ánh mắt Tô Nính nhìn Tống Thanh Di lại như cũ bình tĩnh đứng tại chỗ, cũng không đáp lại khiêu khích của Tô Nính.

Trầm đại nhân nhíu mi, nhìn thoáng qua Tống Thanh Di không lên tiếng biện giải, lại chuyển hướng Tô Nính, hắn có thể nhìn ra hai người này không hòa thuận, nếu không phải sự tình liên quan đến hỏa trác, Tô Nính bởi vì tư oán mà không để ý trường hợp mà làm khó dễ, hắn là phi thường không thích.

“Tô công tử có chứng cớ không?” Trầm đại nhân híp mắt hỏi. Chuyện hỏa trác không phải là nhỏ, đây là di vật tiền triều, triều đại khai quốc không ít quan lớn nếm mệt vì nó, lúc ấy triều đình mới lập lại không ít quan viên sinh bệnh, thậm chí mất, ngay lúc đó vua và dân chúng đều bất an, thiếu chút nữa Đại Cẩm vừa mới lập quốc không lâu liền bị hủy trong chốc lát. Bởi vậy hoàng gia đối với vật này căm thù đến tận xương tủy, một khi xuất hiện, từ trước đến này đều là đả kích nghiêm khắc.

Tô Nính cung kính thi lễ, đợi đến Trầm đại nhân nghi hoặc lên tiếng, mới giải thích nói: “Thảo dân vừa mới hành lễ sau đây sẽ nói chuyện chứng cớ, bởi vì thảo dân mời đến người này trước đây là thiếp thị đã quá môn của đại thiếu gia Tống gia, cảm tình của nàng cùng đại thiếu gia Tống gia mọi người đều biết, bởi vì nàng phát hiện dấu vết của hỏa trác mà nhanh chóng bị trục xuất về nhà, nếu không phải lúc trước thảo dân đến La trang tình cờ gặp nàng đang chạy trốn, nếu không thảo dân cũng không thể biết chuyện này”.

Đến đây, Tống Thanh Di mới lên tiếng: “Hồi đại nhân, thảo dân Tống Thanh Di muốn nói ra suy nghĩ của mình”.

Mặt Trầm đại nhân bình tĩnh, hắn cũng không thích bị người khác biến thành thương để sử dụng, bất quá bởi vì là hỏa trác nên hắn vẫn là nhẫn nại ngồi nghe: “Ngươi nói, Tô công tử cũng đem nhân chứng lên đây đi”. Ở trong lòng hắn Tô gia hay là Tống gia, tình huống trước mặt làm cho hắn không vui, bất quá Tô gia thâm sâu. Nếu đã sớm gặp cái thiếp phụ Tống gia kia, rõ ràng có thể trước khi hắn tuyển “Kỳ lân đáp mây bay” hướng hắn báo cáo, hoặc cho người lén đến thông báo cũng có thể, cố tình lại ở thời điểm hiện tại, trước công chúng báo án, bị xem như là một cây thương khiến hắn không thể nào cao hứng được.

Tô Nính khinh miệt cười cười nhìn Tống Thanh Di, phất tay kêu gã sai vặt bên người đem La Hạnh Quyên vào đây. Hắn nghĩ Tống Thanh Di lần này khiếp đảm nên biện giải.

Nhưng nghĩ đến bộ dáng Tống Thanh Di vẫn là bình tĩnh, làm lễ đối với Trầm đại nhân, mới chậm rãi nói: “Đầu tiên thảo dân phải sửa một sự kiện, thảo dân đầu năm thành thân, trong nhà chỉ có nghiêm quân mà thôi, cũng không có thiếp thất gì sắp vào cửa. Tiếp theo, Tô tam thiếu nhắc tới La trang, như vậy thảo dẫn nghĩ đến sư muội khi ở thư viện, dù sao người thảo nhân nhận thức chỉ có nàng là xuất thân từ La trang, Tô tam thiếu, ta nói có đúng không?” nói xong, Tống Thanh Di xoay người trực diện với Tô Nính.

Tô Nính nhíu mi, phản ứng của Tống Thanh Di so với phán đoán của hắn không giống, bất quá trong lòng xác nhận lại một lần nữa những an bài của chính mình, xác nhận không có quên, mới gật đầu nói: “Qủa thật, nàng gọi là La Hạnh Quyên, từng cùng Tống đại thiếu gia đọc sách ở thư viện. Hạ nhân Tống gia đều biết Tống đại thiếu gia thú chính quân vì muốn cấp cho nàng vị trí lương thiếp, Tống đại thiếu gia chẳng lẽ không nhận thức?” đồn đãi cũng không phải giả, hạ nhân tống gia miệng miệng truyền lời, Tống Thanh Di lúc ấy cũng nháo đến lợi hại, cũng không biết sau lại xảy ra chuyện gì, sau khi tân hôn lại thay đổi thành người khác. Đây là một việc Tô Nính tối buồn bực, vốn kế hoạch của hắn đều hoàn hảo, làm sao cùng Tống Thanh Di thẩm vấn trên đại đường, sau tượng tịch chi tranh nên làm cho Tống gia đại loạn, không có thời gian.

Tống Thanh Di cười rộ lên, tươi cười đối với Tô Nính tràn đầy ác ý, tươi cười này so với lúc trước hắn theo sau Tống lão gia khiêm tốn ôn lương khí chất hoàn toàn không giống, “Ta quả thật không phủ nhận, hạ nhân Tống gia ta quả thật là lắm miệng, việc tư của chủ tử có thể truyền đến tai Tô gia”. Mở miệng nói câu đầu tiên đã nói Tô Nính nhúng tay vào hậu viện của người khác, rắp tâm bất lương. Sắc mặt mọi người quanh mình cũng không tốt, ánh mắt nhìn về phía Tô Nính đều mang ý tứ hàm súc khác. Quả thật, ai không có việc gì lại đi chú ý chuyện đại thiếu gia nhà khác nạp thiếp, cho dù chú ý này cũng nên là người nội viện nói, những chủ nhà bọn họ có nghe nhưng cũng sẽ không nói ra ở trường hợp minh mục trướng đảm như vậy. Hậu viện nhà ai đều có thể cam đoan nhẹ nhàng khoan khoái không có nhàn thoại làm cho người ta truyền ra ngoài, Tô Nính nhưng là lại đem nó nói ra trước mặt bao nhiêu người như vậy.

Tười cười trên mặt Tô Nính thiếu chút nữa bị lời nói của Tống Thanh Di làm cho không nhịn được, chính là Tô lão gia sau lưng Tô Nính cũng thay đổi sắc mặt. Này quả thực chính là nói Tô gia trực tiếp chửi phụ nhân hậu viện, không khác một cước dẫm nát thể diện Tô gia.

Tống Thanh Di cũng sẽ không quản ý tưởng của hai phụ tử bọn họ, hắn chọc xong thể diện Tô gia sau đó tiếp tục nói: “Trước khi thảo dân thành thần thực là có ái mộ với La Hạnh Quyên, đối với gia phụ an bài chính quân có bất mãn, như lời nói của Tô tam thiếu, chuyện này hạ nhân nhà thảo dân cũng biết. Bất quá sau khi thành thân, thảo dân càng yêu thích chính quân ôn hòa vô tranh, trầm tĩnh cứng cỏi, huống chi lúc ấy thảo dân phát hiện một sự tình, khiến cho tâm tình thực đau đớn, vẫn là chính quân thảo dân làm bạn bên người. Thảo dân có tâm cùng chình quân làm bạn cả đời, bên trong hậu viện không nạp thêm người khác, bởi vậy đối với Tô tam thiếu nói La Hạnh Quyên là thiếp thất quá môn, thảo dân phản đối. Dù sao thảo dân cũng hoàn toàn không có đến cửa đưa công văn nạp thiếp, vẫn chưa đưa kiệu đến nghênh người, như thế nào lại có quá môn như vừa nói”. Triều Đại Cẩm nạp lương thiếp, so với tiện thiếp phải chính thức hơn một ít, bất quá so với lễ với chính thê thì đơn giản hơn rất nhiều, nhà trai cầm công văn nạp thiếp được tri phủ đáp ứng qua, sai cỗ kiệu đem người nghênh trở về là được.

Lời Tống Thanh Di vừa nói xong, một tiếng di kinh ngạc của mọi người dự thính, ánh mắt mọi người có thể hiểu được, ở cửa đứng một người búi tóc đã kết hôn, sắc mặt tái nhợt, bất quá có thể nhìn ra tuổi của phụ nhân xinh đẹp này không lớn. Kết hợp với lời của Tống Thanh Di cùng Tô Nính, không khó đoán thân phận của nữ nhân này.

Tống Thanh Di nhìn người đứng ở cạnh cửa lung lay sắp đổ, trong miệng ngập ngừng gọi hắn sư huynh đúng là La Hạnh Quyên, ánh mắt lãnh liệt mang theo chán ghét. Nữ nhân này hiện tại còn có thể diễn trò, nhớ tới bộ dáng chính mình ở chính đường Tống gia bị hai người này dẫm nát ở dưới chân, hắn đối với La Hạnh Quyên ở trước mắt trong lòng tràn đầy cảm giác buồn nôn.

“A, đại nhân, thảo dân vốn định đem chuyện này vùi lấp ở trong lòng không muốn nhắc lại, cứ như vậy rời xa hai người này, nhưng mà bọn họ cho người gây sự, lúc này còn muốn vu hại thảo dân, điều này làm cho thảo dân quả thực không thể nhẫn nại!” Tống Thanh Di trong miệng nói oán hận như vậy, hắn chờ giờ khắc này lâu như vậy.

Biểu tình Tô Nính cùng La Hạnh Quyên đều biến đổi. Phản ứng này so với đánh giá của bọn họ không giống, hai người lơ đãng nhìn nhau một chút, đều nhìn thấy trong mắt nhau nhìn thấy một tia sợ hãi không rõ.

“Sư huynh! Ta bất qua khuyên ngươi một câu hỏa trác không phải thứ tốt, kết quả sư huynh đã ngoan độc như vậy, uy hiếp người nhà của ta gả ta cho một nhà hổ lang, sư huynh người như thế nào lại nhẫn tâm như vậy, ta cho với bây giờ cũng không nghĩ muốn hại ngươi” đại khái là lòng có hoảng loạn, La Hạnh Quyên trước khi Tống Thanh Di lên tiếng tranh nói trước. trong lòng nàng có cảm giác, sư huynh ngày xưa ôn hòa của nàng sắp sửa nói ra lời tuyệt đối sẽ tai vạ đến bọn họ. Tuy rằng không biết người nào làm bại lộ, nhưng La Hạnh Quyên lúc này bị Tống Thanh Di nhìn chằm chằm chính là có cảm giác như vậy, cho nên mời nhanh chóng đem lời đã dự tính trước nói ra hết.

Mà biểu tình Tô Nính lúc này cũng không hảo, hắn so với La Hạnh Quyên phát hiện Tống Thanh Di bình tĩnh, nhưng là đam lao phải theo lao, màn diễn này dã mở hắn bắt buộc phải xướng xong.

“Chớ có nhiều lời, đem chuyện tình hỏa trác nói cho đại nhân”. Bị tình thế ép buộc Tô Nính cùng La Hạnh Quyên phát hiện trong mắt Trầm đại không kiên nhẫn, cắt đứt lời nói của La Hạnh Quyên.

Mà Tống Thanh Di bị đoạt nói nhưng không ngại, ở một bên cười nhìn Tô Nính cùng La Hạnh Quyên, tựa như bình thường xem trò vui.

Tô Nính cảm thấy trên mặt mình nóng bỏng, thói quen ẩn phía sau màn, hắn đã thật lâu không có cảm giác quẫn bách như vậy, không xong chính là giờ khắc này hắn không biết chính mình bại lộ ở chỗ nào. Không cần quay đầu lại, hắn có thể cảm nhận được ánh mắt cười nhạo của hai huynh đệ khác mẹ từ phía sau, cùng với ánh mắt hèn mọn của phụ thân nhìn chính mình.

Tô Nính nhẫn nại nắm chặt tay chính mình.

1 bình luận về “chương63

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s