chương60

Tống lão phu nhân nhiều năm qua ăn chay bình thường nhìn nàng bình thản dễ thân kỳ thật khi còn trẻ nàng thay Tống lão gia nắm giữ hậu viện thủ đoạn có thể nói là cao siêu, bất quá nàng hiểu như thế nào là đúng mức, chưa bao giờ làm cho Tống lão gia cảm thấy nàng vượt quyền, thủ đoạn xử sự cũng cao minh, làm cho Tống lão gia không chán chính thê, ngược lại đối với nàng rất kính trọng.

Bởi vậy khi Tề Nhuận Vân đang mang thai vào nơi Tống lão phu nhân thẩm vấn phụ nhân giặt quần áo kia, thấy phụ nhân kia trừ bỏ sắc mặt xanh sao, ánh mắt có chút dại ra, bộ dáng nhẹ nhàng cũng không kỳ quái. Hắn tuy rằng không biết uy phong ngày xưa của Tống lão phu nhân, nhưng chỉ là thân phận chính thê của một thế gia liền đủ để thuyết minh rất nhiều chuyện, huống chi hậu viện Tống lão gia cũng không đơn giản, Tống lão phu nhân có thể ngồi vững như thế nào chỉ có mấy thủ đoạn ở mặt ngoài. Tề Nhuận Vân trước kia cũng không để ý, là bởi vì cảm thấy chính mình với Tống Thanh Di bất quá chỉ là hôn nhân giao dịch mà thôi, hắn đến Tống gia, Tống gia sẽ không bức bách Tề gia. Càng không hi vọng chính mình một nam nhân cả ngày chìm nổi nôn nóng quản lý hậu viện. Mà hiện tại, hắn cùng Tống Thanh Di tâm ý tương thông, trong bụng lại có đứa nhỏ, tâm tình hắn không giống với trước kia. Cho nên khi đứa nhỏ bị tổn thương một khắc kia, hắn không hề gạt bỏ thân phận chính mình ở hậu viện, tự mình đến đây.

Tề Nhuận Vân cũng không có một mình tiến vào, bên người đi theo Linh Bảo cùng Tư Niên, còn có Lạc Phỉ bên người lão phu nhân, mới vừa tiến vào Linh Bảo liền đem ghế dựa lê hoa bên tường mang lại đây.

Tề Nhuận Vân vỗ bụng thong thả ngồi xuống, Tư Niên đem dược trà thầy thuốc phối tốt bưng lên, Tề Nhuận Vân một bên nhẹ nhang bưng tách trà một bên đánh giá phụ nhân giặt quần áo trên mặt đất. Trong lòng cân nhắc làm sao đột phá phòng tuyến của người này.

Tư Niên đã muốn tra ra trong nhà phụ nhân có hai lão, bên dưới có một đứa con trai, trượng phu đã sớm qua đời. Hai lão thân thể cũng không tốt, thu nhập trong nhà chủ yếu dựa vào phụ nhân giặt quần áo ở Tống gia, con trai độc nhất mười ba tuổi, đang học ở tư thục, nghe nói học tập cũng không tồi. Toàn gia như vậy tự nhiên mất tích, thực hiển nhiên là đã sớm an bài tốt, mà phụ nhân hiện tại là bị vứt bỏ lại, hoặc là nói quân cờ này không kịp đi- dù sao hắn trúng độc còn chưa sâu. Tất cả tình huống sau một đêm thẩm vấn cùng uy hiếp đã được khai ra rõ ràng. Tối hôm qua phụ nhân có thể kiên trì, nghĩ đến bất quá là người nhà không có việc gì. Nô tài bị chủ nhân tố giác sau đó phải chịu hình phạt, với tội danh của phụ nhân giặt quần áo thì phải xử chém, như vậy phải có ích lợi gì mà một nữ nhân phải đeo cả ghánh nặng kinh tế gia đình ngay cả mệnh cũng không cần?

Đứa nhỏ!

Hoặc là mệnh đứa nhỏ, hoặc là tiền đồ đứa nhỏ!

Híp mắt, Tề Nhuận Vân đem ly nhắc lên, Tư Niên liền mang khay đi lên, “cùm cụp” một tiếng, là âm thanh ly va chạm đến khay thả ổn định.

“Vân nương?” đúng, với tên phi thường dễ nghe của phụ nhân giặt quần áo này, kêu Vân nương. Cái tên này cũng thường hay gặp trong các thoại bản. “Nghe nói trượng phu ngươi chết sớm, một mình ngươi nuôi lớn đứa con, hiếu thuận cha mẹ chồng, đứa con Dương Văn của ngươi năm này mười ba tuổi”.

Ngữ điệu Tề Nhuận Vân nói chuyện ôn hòa, cũng không kích động, cũng sẽ không hổn hển, càng thêm không có uy hiếp ác liệt, hắn giống như là đang kể chuyện bình thường, bình dị.

Vân nương nghe nói đến đứa con thân thể hơi hơi run rẩy một chút, hắn chính là tiếp tục dùng thanh âm không mang theo một tia tình cảm nói: “Nghe nói, Dương Văn từ nhỏ đã bị đưa vào tư thục, học tập phi thường nghiêm túc”.

Tư thế Vân nương giật mình.

Tề Nhuận Vân như là không chú ý hắn cứ như bình thường tự nói tự phân tích: “Một đứa nhỏ xuất thân từ gia đình nghèo khổ, dựa vào mẫu thân thay người khác giặt quần áo để đi học, nghĩ đến mục đích của hắn cũng không phải là nhận biết một ít chữ để giúp người khác viết thư, đọc sách làm thành tựu.

Đại khái là không hiểu Tề Nhuận Vân muốn nói cái gì, ánh mắt Vân nương vòng vo một chút, chống lại ánh mắt của Tề Nhuận Vân còn không có phập phồng như nàng.

“Nghĩ đến Vân nương đối đứa con chính mình yêu thương, cũng là một phen tâm tư mong con có thể thành công. Từ xưa học bài tập võ, trừ bỏ một ít danh sĩ đạo đức tốt, đa số luôn có ý tứ ‘học thành văn võ nghệ hóa để phục vụ đế vương’. Ngươi nói Dương Văn đi khảo khoa cử thì cần cái gì?”

Đại khái là đề tài của Tề Nhuận Vân làm cho Vân nương bất an, thân hình quỳ ở dưới không chịu nổi giật giật, ánh mắt đối với Tề Nhuận Vân cũng xoay quanh.

Khảo khoa cử, ngoài trừ học thức ra, lộ phí, quan điệp, thiếu một thứ cũng không được.

Học thức là trụ cột, lộ phí là đảm bảo, quan điệp là nước cờ đầu. Tiền hai người không thể quản, nếu mất đi quan điệp, thí sinh liền mất đi thân phận thí sinh, thậm chí là thân phận hành tẩu thiên hạ, cuối cùng là nửa bước khó đi, cho dù tài hoa cái thế cũng như vậy.

“Cuộc thi khoa cử, học thức, lộ phí vào kinh, còn có quan điệp thí sinh của hắn. Ngươi nói nếu một thí sinh mang theo quan điệp vào kinh dự thi, cuối cùng phát hiện quan điệp của hắn biến mất, điều tra người này sẽ có hậu quả gì?” trong lời nói của Tề Nhuận Vân nhẹ nhàng khéo léo, động tác cũng rất nhẹ rất chậm vỗ về bụng chính mính.

Nói tới đây, cũng đã hiểu được ý tứ, Vân nương cũng nghe hiểu, nàng khắc chế không được run run lên, nhìn thấy ánh mắt của Tề Nhuận Vân lại sợ hãi lại có một tia khẩn cầu.

Nhưng là nàng vẫn không chịu mở miệng.

Tề Nhuận Vân híp híp mắt, nếu có người chú ý tới, sẽ phát hiện vẻ mặt hắn cùng Tống Thanh Di phi thường tương tự.

“Hoặc là, ta trực tiếp báo với quan phủ, hạ phó ngươi mưu hại gia chủ, phán ngươi xử trảm, nhiều thế hệ làm nô thế nào?” nhiều thế hệ làm nô, phán quyết như vậy, luật pháp triều Cẩm là không có, bất quá chuyện Vân nương như vậy đoạt đi tư cách thí sinh của Dương Văn vẫn là có thể, dù sao nhóm giám khảo triều đình nhà ai không có nô bộc nha tì, chán ghét nhất là loại bối chủ vi nô, chỉ cần một khi công khai tiền đồ của Dương Văn liền xong. Nữ nhân trước mặt bất quá là một dân phụ bình dân không có kiến thức gì, Tề Nhuận Vân không ngại đem tình huống nói nghiêm trọng thêm một chút.

Nhiều thế hệ vị nô, bốn chữ này hung hăng đập vào Vân nương, chỉ thấy biểu tình trên mặt nàng nứt ra, biểu tình dại ra nhanh nhẹn lại đây, nhất thời quỳ sấp xuống: “Thiếu quân, ngài bỏ qua cho nô tì lần này, ngài vô luận đối với nô tì phạt cái gì đều được, không cần liên lụy đến trẻ con, van cầu thiếu quân, ngài đại phát từ bi!”

Thật đáng buồn làm sao, Vân nương vì đứa con chính mình vô luận chịu phạt gì cũng không sợ, liều cả cái mạng cũng phải đi hại đứa nhỏ nhà người khác, mục đích chính là để đứa nhỏ nhà mình có lộ phí vào kinh?

Trong lòng Tề Nhuận Vân cũng không dao động, vô luận Vân nương nói cái gì với hắn, đều không che dấu được động tác nàng đả thương người, hắn đến cũng không phải vì nghe cái này: “nói ai đưa cho ngươi thuốc bột, ai chỉ đạo cho ngươi làm chuyện này?”

Nghe câu hỏi của Tề Nhuận Vân, môi Vân nương run run một chút, cuối cùng là lặp lại cầu xin lúc trước.

“Đứa nhỏ của người đối với ta nửa điểm cũng không trọng yếu bằng đứa nhỏ của ta, ngươi có thể vì đứa nhỏ của ngươi hại người, ta liền dám vì con ta khiến cả nhà ngươi chôn cùng!” Tề Nhuận Vân cho dù miệng nói ra lời uy hiếp độc ác, ngữ khí vẫn là bình thản không có dao động, nhưng người nghe thấy sẽ không hoài nghi quyết tâm của hắn, hắn nói được thì sẽ làm được.

Bởi vậy Vân nương ngẩng đầu nhìn ánh mắt khí thế lẫm liệt của Tề Nhuận Vân, cùng với bụng cao cao hở ra, rốt cục nhuyễn hạ thân mình: “Ta nói…. Chỉ cầu thiếu quân có thể bảo vệ đứa nhỏ nhà ta một chút….”

Cho dù tới cuối cùng, người làm mẹ cũng không quên vì chính đứa con của mình mà giãy dụa một chút.

Lúc này Tề Nhuận Vân tự nhiên sẽ không vì điểm giãy dụa ấy lắc đầu.

Vân nương thở dài nhẹ nhõm một hơi, chậm rãi nói về chuyện mấy ngày gần đây.

Cho nên đợi đến Tống Thanh Di trở về từ diêu hán, kết quả bên này cũng đã đi ra. Tuy rằng không có tên cụ thể, nhưng là theo mô tả của Vân nương người khác cũng không cảm giác ra, nhưng Tống Thanh Di quá quen thuộc với La Hạnh Quyên vẫn có thể đoán ra được, mà ánh mắt của Tề Nhuận Vân liền dừng ở trên người Tống Thanh Di. Trong lòng hắn đối nữ nhân kia hoài nghi, nghe xong Vân nương miêu tả tự nhiên cũng có phán đoán vài phần.

Tống Thanh Di gật gật đầu xác nhận. Trong lòng hắn tư vị hỗn loạn, đương nhiên không phải đối với La Hạnh Quyên dư tình chưa dứt, hoài niệm già mồm cãi lão, chẳng qua là lòng có cảm thán, chính mình trước kia mắt mù như vậy. Hắn từng cảm thấy sư muội khờ dại rực rỡ, có điểm tiểu tính tình, lại vẫn là thiện lương động lòng người, làm sao nghĩ đến đời trước một người lại ác độc như vậy, đời này hắn chỉ vì muốn ngăn chặn nữ nhân này không còn dính dáng tới mình, nàng thế nhưng còn có thể vì cừu hận liền sử dụng thủ đoạn ti tiện để hại người nhà mình.

Không tồi, La Hạnh Quyên độc cũng không phải chỉ nhằm vào Tề Nhuận Vân, trúng độc không phải không giải được, nhưng là khó khăn, loại hương phấn trùng độc này công kích khác nhau, dùng càng lâu độc tính càng lớn. Vân nương dựa theo phân phó của La Hạnh Quyên đem độc phấn nhân lúc phơi khô quần áo thì bỏ vào trong quần áo của hạ nhân, hạ nhân mặc quần áo sẽ không cố định một chỗ, mà Vân nương chọn lại đều là nha hoàn đắc lực, như vậy nha hoàn thường xuyên muốn thay chủ tử làm việc, đi qua các sân. Nếu lần này không phải Tư Niên cẩn thận, như vậy hương phấn ở hậu viện Tống gia hoảng một tháng, hậu viện Tống gia ai cũng trốn không thoát, ngay cả Tống Thanh Di cùng Tống lão gia cũng rất khó may mắn thoát khỏi.

Có thể thấy được thủ đoạn của La Hạnh Quyên tàn nhẫn.

Về phần La Hạnh Quyên như thế nào tìm đến Vân nương, chỉ có thể nói là tung lưới bắt cá, bởi vì trước ở Tống gia hơn một tháng, La Hạnh Quyên có tâm, nhiều lần hỏi thăm tình huống từ người hầu, bên ngoài còn khen nàng bình dị gần gũi, nàng nghĩ đến tìm ra nhược điểm của hạ nhân, tỷ như đứa con của Vân nương! Sau đó lợi dụng điều này về sau nàng vào Tống gia cũng thuận tiện.

Tống Thanh Di vì an toàn của chính quân nhà mình thời gian mang thai, đuổi đi La Hạnh Quyên, làm cho những tính toán của nàng không thành, không nghĩ tới cuối cùng nàng thế nhưng được ăn cả ngả về không, khi đó bắt được tin tức của hạ nhân nàng liền lập tức hành động, người nhà Vân nương quả thật đi rồi, bất quá La Hạnh Quyên nói nàng cấp người nhà Vân nương hạ độc, làm cho nàng một mình nhận hết mọi việc về mình.

Tống Thanh Di nghe xong tất cả sự tình, khẩu khí nhẹ nhàng than thở, lắc đầu. “Ta không nhúng tay vào chuyện này, giao cho ngươi, có cần hỗ trợ thì nói với ta, chớ để chính mình phải mệt”. Tề Nhuận Vân nói qua, La Hạnh Quyên giao cho hắn, Tống Thanh Di đáp ứng qua, tự nhiên sẽ không đổi ý, chỉ là có chút lo lắng chính quân nhà mình bụng đã lớn như vậy.

Tống Thanh Nhi hiện tại hối hận nhất chính là lúc trước sống lại còn chấp nhất báo thù, kết quả dẫn sói vào nhà, làm cho La Hạnh Quyên có cơ hội thông qua hạ nhân thâm nhập vào nhà mình.

1 bình luận về “chương60

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s